Company Logo
Rẻ cho mẹ, đẹp cho con yêu
gọi điện cho shopqua

Ms.Nguyên - 098 224 2238

Ms.Nguyên - 090 962 0234

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
65 Nguyễn Cừ, P.Thảo Điền, Q.2, Tp HCM

 

 TK NH Đông Á: 0102504268
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH VIB: 627704061351919
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH BIDV: 31010000118382
 Lê Việt Hùng

 TK NH VCB: 0071003569687
 Lê Việt Hùng

 TK NH ACB: 105289649
 Lê Thị Việt Hà

Thông tin liên hệ và thanh toán
  • MẮT KÍNH SÀNH ĐIỆU CHO BÉ

GIỎ HÀNG

Giỏ đang trống
Giao hàng đặt mua trên toàn quốc trong vòng 48h.

Danh mục sản phẩm

Danh mục dịch vụ

Trên Facebook

Trên Google+

 


Bạn đang tìm kiếm một món quà tặng vật chất cho bé, xin mời bạn đến gian hàng thời trang trẻ em của chúng tôi 


Trong chuyên mục này chúng tôi muốn chia sẻ với mẹ và bé những món quà tặng "phi vật chất" nhưng rất có ý nghĩa, đó là những kinh nghiệm làm cha làm mẹ, những phương pháp nuôi dạy trẻ hay, những lời hay ý đẹp... Mong rằng với những quà tặng "phi vật chất" này quí phụ huynh và bé có thể thu được cho mình những điều hay.

Hỏi con câu gì khi bé đi học về?

Phần lớn phụ huynh vẫn thường hỏi con câu "Hôm nay con được mấy điểm?". Tuy nhiên câu hỏi này có thể không còn phù hợp nữa cho các bé tiểu học, bởi vì kể từ năm học 2014 học sinh tiểu học sẽ không nhận sự đánh giá thường xuyên bằng điểm số, mà thay vào đó là những lời nhận xét của thầy cô.

 

Năm học mới

 

Dưới đây là ý kiến của các phụ huynh và thầy cô về sự đổi mới này:

 

Phụ huynh: Nói chung đây là tin mừng

Tôi thấy như thế là hơn, vì điểm số hay gây áp lực cho trẻ. Trước đây đi học tôi đã từng phải nghĩ cách trả lời cho bố mẹ về điểm 8 của mình. Đến lượt con trai bây giờ đi học, mỗi lần được 7, 8 điểm nó hay nói lảng khi bị hỏi hôm nay mấy điểm. Mà câu “hôm nay mấy điểm?” nhiều lúc chỉ là câu cửa miệng, mình hỏi theo thói quen” – anh Nguyễn Sơn bày tỏ ý kiến.

Chị Mai Hương cho biết từ đầu năm học tới giờ cô con gái học lớp 2 chưa mang về một “con” điểm nào. Trên các bài tập về nhà cô giáo chỉ đóng dấu đỏ “Đã kiểm tra”. Đoán rằng trường sẽ phổ biến phương pháp mới vào buổi họp phụ huynh đầu năm sắp tới, nhưng chị Hương chia sẻ luôn quan điểm “Con số thuần túy không có chỗ cho lời động viên. Mà tôi cũng không mấy tin vào thang đánh giá ở trường công. Chương trình tiểu học nói chung nằm trong trình độ của bố mẹ, nên không khó, không cần phải lo lắng quá mức về việc nếu không cho điểm bố mẹ sẽ không nắm được con học ở mức độ nào”.

Tôi thấy nhận xét hay hơn điểm ở chỗ linh hoạt hơn trong ứng xử, còn điểm hơi cứng nhắc. Ví dụ như trường hợp một bé làm bài kiểm tra ở mức độ 7 điểm. Nếu như chỉ chấm điểm đơn thuần phụ huynh sẽ không thể biết được điểm 7 này là sự tiến bộ hay thụt lùi của bé. Trong khi đó, nếu nhận xét với bé học giỏi mà chỉ làm được bài như thế cô giáo có thể ghi “con cần cố gắng hơn”, nhưng với bé có sức học trung bình cố có thể ghi nhận, động viên ngay”.

Đã có con học lớp 4, chị Hà Thủy cho rằng “Với các trường công lập hiện nay ở Hà Nội thì… còn khuya giáo viên mới nhận xét tỉ mỉ được. Việc nhận xét hơi vất vả cho các cô công lập, cho điểm đỡ mất thời gian hơn".

 

Giáo viên: Hãy để chúng tôi làm theo cách riêng

Ấm ức vì đã phải miệt mài ghi tay nhận xét cho học sinh suốt một năm qua, một giáo viên chủ nhiệm lớp 1 ở Hà Nội tha thiết mong muốn được áp dụng những cách thức nhận xét khác để vừa tạo hứng thú cho trẻ, vừa đỡ mất thời gian và công sức một cách không cần thiết cho cô.

Nên để cho chúng tôi sử dụng con dấu, đôi khi linh hoạt bằng các hình dán như ngôi sao, bông hoa, mặt cười, nhân vật hoạt hình thay cho lời nhận xét. Làm như vậy các con sẽ thích hơn nhiều so với vài chữ viết tay của cô giáo, vì nói với trẻ nên bằng ngôn ngữ của trẻ. Khi nào cần thiết chúng tôi sẽ ghi chú cẩn thận để phụ huynh và học sinh cùng biết".

Đón nhận tin sẽ phải nhận xét thay cho cho điểm thường xuyên, cô Thanh Hà, giáo viên lớp 3 một trường tiểu học ở Hà Nội, khẳng định “Khi nhận xét thay thế con điểm, nếu cô làm tỉ mỉ, thì những cuốn sổ liên lạc và các quyển vở bài tập sẽ là kỷ vật đáng giữ lại cho con và bố mẹ. Đồng thời tạo sợi dây tình cảm giữa cô và trò, phụ huynh và nhà trường hơn".

Tuy nhiên, với một lớp có sĩ số đông việc nhận xét kỹ lưỡng hàng ngày là khó thực hiện. Cơ quan quản lý cần có hướng dẫn cụ thể, làm sao để vừa có hiệu quả thiết thực nhất, vừa hạn chế thấp nhất những ảnh hưởng cả về thời gian và sức lực của giáo viên”.

Tán đồng việc có thể dùng con dấu, cô Hà nghĩ rằng “có thể mỗi cô giáo nên tự nghĩ ra các mẫu câu cho mình, thể hiện cá tính của mình hơn. Nó sẽ như một thứ danh thiếp để cô tự giới thiệu bản thân mình trước học sinh và phụ huynh”.

Và nếu dùng con dấu thì nên có 1 đoạn ngắt quãng để cô đề tên trò vào. Một chút viết tay, dấu ấn cá nhân rất có lợi về tâm lý với học sinh tiểu học mà không làm mất thời gian của cô quá nhiều. Ví dụ con dấu “cần cố gắng hơn con nhé!” cô giáo chỉ việc viết tay tên của học sinh lên đầu câu – “Ngọc Anh cần cố gắng hơn con nhé!”.

TS Nguyễn Tùng Lâm, Chủ tịch Hội Tâm lý Hà Nội cũng chia sẻ, việc hàng ngày phải nhận xét một lượng học sinh lớn sẽ dẫn tới tình trạng giáo viên sẽ ngại việc. “Đây là hướng đổi mới rất tốt, nhưng đòi hỏi thầy cô phải có nghiệp vụ. Thầy cô phải vượt khó, cha mẹ phải quan tâm, có sự gắn kết, phối hợp cùng nhà trường, thầy cô để giúp đỡ con, được như vậy mới có chuyển biến thực sự”.

 

Vậy hỏi con câu gì khi bé đi học về?

Dưới đây là một số câu hỏi gợi ý trong "tình hình mới":

+Điều gì tuyệt vời nhất (hoặc tệ nhất) đã xảy ra ở trường hôm nay vậy?

+Hãy nói với ba/mẹ điều gì đã khiến con vui (hoặc buồn) hôm nay.

+Nếu được chọn, con thích (hoặc không thích) ngồi cạnh bạn nào trong lớp? (Hoặc: Không thích).

+Hãy kể cho ba/mẹ nghe điều gì lạ nhất con nghe được hôm nay?

+Nếu ba/mẹ gọi cô giáo tối nay, cô giáo sẽ nói gì về con nhỉ?

+Hôm nay con đã giúp đỡ bạn bè như thế nào?

+Hôm nay bạn bè đã giúp con ra sao?

+Hãy nói với ba/mẹ điều gì đó mà con học được hôm nay.

+Hôm nay lúc nào con vui (hoặc buồn) nhất?

+Nếu người ngoài hành tinh đến lớp con và cười vui với ai đó, con muốn điều gì sẽ xảy ra?
+Người bạn nào mà con muốn chơi cùng trong giờ ra chơi, dù trước đó con chưa từng chơi với bạn ấy?

+Hãy nói với ba/mẹ một chuyện tốt lành đã xảy ra hôm nay.

+Từ nào cô giáo nói nhiều nhất hôm nay?

+Con nghĩ muốn học thêm những gì ở trường hôm nay?

+Con muốn giảm bớt những gì đã học ở trường hôm nay?

+Bạn nào ở trong lớp con có thể đối xử tốt hơn?

+Chỗ nào con chơi nhiều nhất lúc nghỉ giải lao?

+Ai là người vui tính nhất lớp con? Tại sao bạn ấy vui tính thế?

+Món nào con thích nhất trong bữa trưa?

+Nếu con làm cô giáo ngày mai, con sẽ làm gì?

+Có bạn nào trong lớp muốn đi chơi?

+Nếu con muốn chuyển chỗ ngồi, con muốn ngồi cạnh bạn nào?

+Con đã dùng bút chì ở trường như thế nào?

 

Sưu tầm

Câu chuyện của cậu bé Lula

Luiz Inácio Lula da Silva (gọi tắt là Lula) là một trong những Tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử của Brazil và cũng là một chính khách nổi tiếng trên thế giới với nhiều đóng góp quan trọng, mặc dù ông không được học hành nhiều (đến 10 tuổi ông bắt đầu được học chữ và biết đọc) , tuổi thơ của ông phải trải qua nhiều cơ cực.

Vậy nhờ đâu mà Lula có được thành công ấy. Mời quí vị xem qua câu chuyện về thời thơi ấu của ông khi ông còn là cậu bé đánh giầy trên hè phố.

 

Vào một buổi chiều nọ, có 3 đứa trẻ đánh giầy chạy lại chào hàng một người khách là ông chủ tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần, mong ông chiếu cố đến chúng. Ông chủ tiệm nhìn vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói: “Đứa nào cần tiền nhất, thì ta cho nó đánh giầy và sẽ trả công 2 đồng.”

Bình thường công đánh một đôi giầy chỉ có 20 xu, 2 đồng đúng là 1 món tiền rất lớn. Cả 3 cặp mắt đều sáng lên.

Một đứa nhỏ nói: “Từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói!”

Đứa khác nói: “Nhà cháu đã hết thức ăn từ 3 ngày nay, mẹ cháu lại đang bệnh, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn…”

Cậu bé khác, tên là Lula, nhìn vào 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Nếu cháu được ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho 2 đứa đó mỗi đứa 1 đồng!”

Câu nói của Lula làm ông chủ tiệm và 2 đứa nhỏ kia rất ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: “Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói hết một ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó, Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn ông sẽ hài lòng”.

Cảm động trước câu nói của thằng nhỏ, ông chủ tiệm đã trả cho Lula 2 đồng bạc sau khi được cậu bé đánh bóng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ đúng lời, đã đưa ngay cho 2 đứa bạn mỗi đứa 1 đồng.

Vài ngày sau, ông chủ tiệm đã tìm đến thằng nhỏ Lula, nhận chú bé cứ sau buổi tan học là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta và bao cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy là rất thấp nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.

Nhận được sự giúp đỡ đó từ ông chủ tiệm, thằng bé hiểu rằng “Chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời.”

Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình. Về sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong 1 nhà máy. Để bênh vực cho quyền lợi của những người thợ, cậu ta tham gia vào công đoàn.

Năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng Công Nhân.

Năm 2002, trong cuộc ứng cử tổng thống, khẩu hiệu của Lula là: “Ba bữa cơm no cho tất cả những người trong quốc gia này”. Và ông đắc cử làm Tổng Thống xứ Brazil. Năm 2006 tái đắc cử nhiệm kỳ 2, cho 4 năm tới.

Trong 8 năm tại chức, ông đã thực hiện đúng lời mình đã hứa: 93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm. Ông đã thực hành đúng tâm niệm: giúp đời!

Và nước Brazil dưới sự lãnh đạo của Ông đã không còn là “con khủng long nhai cỏ” mà đã trở nên “con mãnh sư Châu Mỹ”. Ông đã lãnh đạo xây nên nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới. Ông giải nhiệm vào 31.12.2010.

Đó là câu chuyện của Lula, còn câu chuyện của bạn thì sao?

Trẻ yêu sớm

Bạn nghĩ gì khi đọc nhật ký tình yêu của bé gái 10 tuổi, thư tình nồng cháy của cậu bé lớp 4 và giấy hứa hôn của cặp đôi tuổi 12.

 

Nhật ký tình yêu của bé gái 10 tuổi

Nhật ký tình yêu của bé gái 10 tuổi
 

Cô bé này cũng khéo chọn người trong mộng đó chứ?
 

Giấy hứa hôn của cô bé 12 tuổi
 

Giấy hứa hôn của cô bé 12 tuổi

Rất chuẩn phải không các bạn? Liệu người lớn có làm được năm điều này không:

1. Không chia tay

2. Không được ngoại tình

3. Không được quan hệ tình cảm với người nam/nữ nào khác

4. Không được nặng lời với người vợ/chồng

5. Luôn yêu và quý trọng tình cảm của nhau

Quá hồn nhiên!

Thư tình của cậu bé lớp 4
 

Thư tình của cậu bé lớp 4

Trích thư:

“Mặc dù hai chúng ta chưa quen nhau nhưng từ cái nhìn đầu tiên anh đã biết trái tim mình đã dành chọn trong trái tim em. Nụ cười rạng rỡ của em chưa nói cho anh biết tên em là gì? Mái tóc óng mượt với khuôn mặt tươi tắn của em đã nói cho anh biết em là của anh. Hằng đêm anh thức trắng nhớ em. Một câu thơ chao về em sẽ không tuyết tàn. Anh biết khi em nhận được bức thư này em sẽ bỡ ngỡ làm sao. Em ơi em biết hay chăng? Tình anh chao em sẽ không phai mờ".

 

Wow, nồng cháy quá. Không tưởng tượng nổi!

 

Kết luận:

Trẻ con rất trong sáng hồn nhiên, đối với những trẻ "phát triển sớm" như thế này phụ huynh cần quan tâm, uốn nắn con cho đúng cách để các em không phát triển lệch lạc sau này. Hãy xem đó như là những kỷ niệm đẹp thời ấu thơ.

Định kiến xã hội đối với những trẻ em tài năng

Cậu bé Đỗ Nhật Nam đang hứng chịu "búa rìu" dư luận sau bài phát biểu "gây sốc" của mình (xem video dưới đây):

 

Thế nào là không có tuổi thơ?

Tội lớn nhất của cậu là đã không chịu suy nghĩ, nói năng giống những đứa trẻ bằng tuổi, can tội tự hào về những thành tích đạt được quá sớm, can tội mê sách "chính trị, xã hội, khoa học"..., lại còn dám mơ trở thành giáo sư tin học đầu tiên, chuyên gia mật mã của Việt Nam và Mỹ.

Trong đám đông đang "ném đá" Đỗ Nhật Nam, phần nhiều là các ông bố bà mẹ. Có chút gì đó vì Nam "can tội" giỏi hơn con họ. Phần lớn còn lại ứng xử theo quán tính vốn đã hằn thành rãnh được tôi luyện từ trong trứng nước.

Những sản phẩm giáo dục "lò gạch", 100 viên như một, không chấp nhận sự khác thường - lúc nào cũng bắt những đứa trẻ phải nem nép sợ sệt, nói theo khuôn sáo - mới cố tình phớt lờ một đứa trẻ có quan điểm, góc nhìn riêng và dám thể hiện quan điểm đó để chú trọng chỉ trích những tiểu tiết "không nhìn vào người đối diện" khi xem Nam trả lời phỏng vấn.

Lại còn những quan tâm đầy cao cả Đỗ Nhật Nam bị mất tuổi thơ. Không hiểu "tuổi thơ" ở đây phải được hiểu theo tiêu chí nào. Nếu là tuổi thơ theo nghĩa hạnh phúc của con người thì phải được biện giải theo cách: con người (trong đó có trẻ em như Nam) được tự do tìm hạnh phúc trong đam mê của mình, và Nam mê sách. Không lẽ Nam phải có "tuổi thơ" bằng cách dán mắt vào màn hình game online, tivi, đồ chơi đắt tiền... hay học ngày học đêm như những đứa trẻ khác?

Chỉ có thể nói một đứa trẻ nào đó (bị) mất tuổi thơ khi chúng rơi vào tình huống bắt buộc phải làm việc gì hay sống một cuộc sống chúng không mong muốn. Ví dụ: lao động kiếm sống vì nghèo đói, không có người giám hộ; bắt buộc cầm súng vì chiến tranh, v.v... Ở đây Nam được phiên lưu bay bổng trong thế giới sách của cậu, và chắc chắn cậu thích thú ở đó. Lý do gì nói Nam "không có tuổi thơ"?

Nói cách khác, chính những người ném đá Nam "không có tuổi thơ" vì họ được thừa hưởng những quy tắc và giáo lý ứng xử còn nhiều định kiến và nặng nề trong xã hội; không cho phép con người được mạnh dạn có những suy nghĩ riêng và dám thể hiện suy nghĩ ấy, không dám đứng ngoài quán tính đám đông.

Thế mới có chuyện những học sinh bị trừng phạt không thương tiếc vì dám "cãi" thầy cô giáo. Thầy cô giáo cũng là người, chẳng lẽ không bao giờ sai. Những nhà giáo dục cũng là người, chương trình của họ cứ soạn ra là hoàn hảo, và trẻ em không bao giờ được phép có phát hiện hay có quan điểm riêng?

 

thần đồng Đỗ Nhật Nam

Cậu bé Đỗ Nhật Nam

 

Không thể trở thành Ngô Bảo Châu tiếp theo?

Định kiến: trẻ con phải nghe người lớn, người trẻ phải "noi gương" già đã làm các mầm thiên tài chẳng nảy ra được, vì vừa nhô đầu lên đã bị đánh bẹp. Xã hội sẽ đi mãi một đường ray cũ rỉ, mà chẳng biết đường đó đúng hay sai. Ai (được phép) lái tầu đi đường khác.

Hơn nữa, chú trọng vào những tiểu tiết "không khiêm tốn" "không nhìn thẳng vào người đối diện"... theo hướng quy kết Nam không lễ phép theo chuẩn mực quy định cho một đứa trẻ, người ta bỏ qua hoặc cố tình phớt lờ việc Nam rất tinh tế và tôn trọng nguyên tắc: tôn trọng giá trị này, nhưng không làm tổn thương giá trị khác. Em so sánh Tiếng Anh có lợi thế này, Tiếng Việt có cái hay thế kia; giáo dục của Việt Nam có thể chưa tiên tiến bằng Mỹ, Nhật; nhưng có lợi thế sân nhà, ngôn ngữ và văn hóa..vv..

Nam luôn nhìn ra và định lượng công bằng về các giá trị. Một thái độ điềm đạm và tỉnh táo, đáng trân trọng. Theo tôi đó là sự thành công nhất của bố mẹ Nam, ngoài sự thông minh thiên bẩm không có gì phải bàn cãi của em.

Tại sao Nam phải "khiêm tốn" khi những phẩm chất của em là có thực, đã được chứng minh qua những thành tích cụ thể. Trân trọng giá trị và thành quả của mình là không chỉ là công bằng với chính mình, là còn thể hiện sự chính trực, đường hoàng, khẳng khái.

Thái độ của Nam cũng giống thái độ của GS Ngô Bảo Châu khi anh nói: "cá nhân tôi thấy xứng đáng", khi có lời này khác về việc anh được Nhà Nước tặng nhà. Bản thân mình không công bằng với chính mình, tỏ ra khiêm tốn nghĩa là giả tạo. Tại sao "người lớn" ép buộc Nam phải tỏ ra e dè, máy móc khi thể hiện mình.

"Người lớn" hùng hồn kết luận rằng Nam già dặn, phán quyết em mắc bệnh ngôi sao và "sẽ ngã đau". Nhưng "người lớn" không thấy rằng chính ước mơ chuyên gia mật mã, giáo sư đầu tiên, Hà Nội tuyệt vời... chính là phần trẻ con của em, hồn nhiên trong sáng, bay bổng.

Không lẽ cha mẹ em phải nói cho em biết: con học ở Hà Nội, bố mẹ phải "chạy trường", Việt Nam không/chưa có Viện Mật mã, xây dựng được nó phải vượt qua muôn nghìn lực cản, trong đó cả những định kiến sẵn có đang nhắm vào em. Hay muốn trở thành giáo sư ở Việt Nam em phải "được lòng" vô số người... Chẳng có bố mẹ nào muốn làm vẩn đục con theo cách đó, bố mẹ Nam đương nhiên càng không.

Một đứa trẻ có tư duy sắc bén, định hướng rõ ràng như vậy - chưa ai dám nói em sẽ làm được những gì - nhưng có thể khẳng định ngay em sẽ không đi chệch hướng, không trở thành một con người bạc nhược, méo mó giống như nhiều tâm hồn chông chênh không định hướng ngoài xã hội kia.

Một bộ phận "người lớn" đi quá xa khi thành lập các trang web bôi nhọ, vùi dập em không thương tiếc. Đặt ngoài việc vi phạm Quyền trẻ em, quyền tự do ngôn luận, những "người lớn" đáng tuổi ông bà cha chú của Đỗ Nhật Nam có hả hê khi dày vò hành hạ một đứa trẻ 11 tuổi như vậy không.

Cả dãy số 0 vẫn chỉ là 0, cho đến khi số 1 đứng vào đầu hàng. Những Đỗ Nhật Nam chính là số 1.

Tại sao Đỗ Nhật Nam không thể trở thành những Ngô Bảo Châu tiếp theo. Hay chúng ta phải cay đắng thừa nhận: thiên tài sẽ không xuất hiện ở Việt Nam.

Ai cho họ xuất hiện?

Hoàng Hường

(Nguồn Vietnamnet)

Những qui định của mẹ khi tặng iphone cho con

Nhân dịp Giáng sinh, bà Janet Hoffman ở Mỹ, đã tặng một chiếc iPhone 5 cho cậu con trai Greg Hoffman 13 tuổi của mình. Tuy vậy, để được sử dụng chiếc điện thoại "hot" nhất của Apple, cậu phải chấp nhận thực hiện 18 quy định do mẹ đặt ra.

 

 

Dưới đây là 18 qui định trong lá thư mà bà đã đặt dưới cây cây thông noel cùng với món quà hấp dẫn kia. Mặc dù đó là những qui định tương đối khắt khe, nhưng bức thư của bà vẫn có những đoạn rất xúc động:

"Gregory thân mến,

Chúc mừng sinh nhật con. Chắc hẳn con cảm thấy rất tự hào vì mình đã là chủ sở hữu của một chiếc iPhone. Thật là tuyệt phải không! Một bé trai 13 tuổi ngoan và có trách nhiệm như con xứng đáng được hưởng món quá như thế này. Tuy nhiên, việc nhận món quà này đồng nghĩa với việc con phải sử dụng nó theo quy định. Hãy đọc kỹ bản 'hợp đồng' sau đây. Mẹ mong con sẽ hiểu được rằng tất cả những gì mẹ muốn chỉ là nuôi con trở thành một chàng trai trẻ khoẻ mạnh, được phát triển toàn diện, có thể làm chủ thế giới, cùng tồn tại được với công nghệ chứ không phải trở thành nô lệ của nó. Nếu không thực hiện được những quy định của mẹ, con cũng mất quyền sở hữu chiếc iPhone này luôn.

Mẹ rất yêu con và mong rằng mẹ con mình sẽ gửi cho nhau hàng triệu tin nhắn trong những ngày tới.

Mẹ mong rằng con sẽ chấp thuận những điều khoản dưới đây. Hầu hết những bài học được đưa ra không chỉ áp dụng được cho chiếc iPhone mà còn cho cả cuộc sống nữa. Con đang ngày một lớn khôn và có thể thay đổi cả thế giới. Điều này quả thực rất thú vị và hấp dẫn. Hãy đón nhận mọi cơ hội một cách đơn giản nhất. Hãy đặt ý chí mạnh mẽ và con tim vĩ đại của mình lên hết thảy mọi loại máy móc. Mẹ yêu con. Mẹ mong con sẽ thích chiếc iPhone này. Chúc mừng Giáng sinh!".

Nội dung bản "hợp đồng" độc đáo này như sau:

1. Đây là điện thoại của mẹ. Mẹ bỏ tiền ra mua nó và mẹ cho con "vay" chiếc iPhone này. Mẹ quả thực là vĩ đại phải không?

2. Mẹ luôn biết được mật khẩu là gì.

3. Nếu có điện thoại, hãy nhấc máy. Nó là điện thoại mà. Lời đầu tiên hãy nói xin chào và luôn nhớ cư xử đúng mực. Không bao giờ được "bơ" cuộc gọi từ bố hoặc mẹ. Không bao giờ.

4. Nộp điện thoại cho bố mẹ hàng ngày vào 7 rưỡi tối những ngày thường và 9 giờ tối những ngày cuối tuần. Điện thoại của con sẽ được tắt và buổi đêm và sẽ được bật lại vào 7 rưỡi sáng hôm sau. Nếu vì con sợ gặp bố mẹ bạn mỗi lần gọi tới máy bàn nhà họ mỗi tối thì hãy làm điều tương tự đối với di động. Hãy ghi nhớ những điều này và tôn trọng những gia đình khác trước, nếu con muốn mình được họ tôn trọng.

5. Không được mang điện thoại đến trường. Hãy nói chuyện trực tiếp với những người con định nhắn tin. Giao tiếp là một kỹ năng của cuộc sống. Những nguyện vọng mang máy theo vào những ngày học nửa buổi, đi tham quan hoặc hoạt động ngoại khoá sau giờ thì sẽ được xem xét đặc biệt.

6. Nếu điện thoại rơi xuống bồn cầu, rơi xuống mặt đất và vỡ hoặc "bốc hơi" trong không khí, con phải chịu trách nhiệm cho mọi phí tổn, cả sửa chữa lẫn mua mới để thay thế. Con có thể kiếm tiền bằng cách cắt cỏ, trông em hoặc nộp tiền sinh nhật. Trong trường hợp những việc trên có thể xảy ra, con nên chuẩn bị trước là vừa.

7. Không được dùng công nghệ để nói dối, lừa lọc những người khác. Không cho phép mình tham gia vào những cuộc trò chuyện có thể gây tổn thương cho người khác. Hoặc trở thành người bạn tốt ngay từ đầu, hoặc là tìm cách tránh mọi xung đột.

8. Không được nhắn tin, gửi email hoặc gọi điện với những nội dung mà con sẽ không bao giờ nói bằng lời.

9. Không được nhắn tin, gửi email hoặc gọi điện cho ai đó với nội dung mà con không bao giờ dám nói to với bố mẹ trong phòng khách. Hãy tự kiểm duyệt mọi hành vi của mình.

10. Điện thoại không dùng để xem hoặc chứa phim khiêu dâm. Tất cả nội dung tìm kiếm trên web phải được chia sẻ với mẹ. Nếu có thắc mắc, hãy hỏi người khác, tốt nhất là bố hoặc mẹ.

11. Tắt máy, để ở chế độ im lặng, hoặc cất đi mỗi khi con ra ngoài đường. Đặc biệt là khi con đang trong nhà hàng, rạp chiếu phim hoặc khi đang nói chuyện với người khác. Con không phải là người thô lỗ và đừng để chiếc iPhone làm thay đổi điều đó.

12. Không được gửi hoặc nhận các hình ảnh có liên quan đến những phần nhạy cảm trên cơ thể của con lẫn những người khác. Đừng cười khi đọc đến đây. Nếu không tuân thủ điều này, dù thông minh đến đâu thì cũng có ngày con bị cám dỗ. Điều này có thể phá hoại cả cuộc đời con, từ lúc vị thành niên, học đại học cho đến khi đã trưởng thành. Thế giới rất rộng lớn và quyền năng. Vì vậy, nếu đã mang trong mình tiếng xấu giữa cái thế giới ấy, con gần như không thể làm cho nó biến mất được.

13. Không được chụp, quay quá nhiều video. Đó là điều không cần thiết. Hãy sống và trải nghiệm. Mọi thứ sẽ được lưu lại trong đầu con mãi mãi.

14. Thi thoảng hãy để điện thoại ở nhà để cảm thấy mình yên tâm khi không có nó. Nó không phải là một phần cuộc sống của con. Hãy học cách sống thiếu điện thoại. Hãy trở nên mạnh mẽ hơn là lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

15. Hãy tải các thể loại nhạc mới, cổ điển hoặc khác biệt hẳn so với các bạn bè của con. Thế hệ của các con giờ được tiếp xúc với âm nhạc tốt hơn nhiều so với ngày xưa. Vì vậy hãy tận dụng lấy món quà này và mở mang tầm hiểu biết của mình.

16. Hãy luôn chơi các trò chơi có liên quan đến từ ngữ, xếp hình hoặc luyện trí não mỗi ngày.

17. Đừng bao giờ chúi đầu vào điện thoại mà hãy luôn ngẩng lên để nhìn thế giới xung quanh. Nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe chim hót. Đi bộ. Nói chuyện với người lạ. Hãy tự tìm ra câu trả lời thay vì tìm trên Google.

18. Nếu làm sai, mẹ sẽ tịch thu máy. Chúng ta sẽ ngồi nói chuyện và bắt đầu lại từ đầu. Mẹ và con đều phải học hỏi. Mẹ luôn đứng về phía con. Chúng ta đứng trong cùng một đội."

 

Theo Josh Shipp, một chuyên gia tâm lý trẻ em vị thành niên, cho rằng cách dạy con của bà Janet Hoffman cần được áp dụng rộng rãi hơn nữa: "Bạn sẽ không cho con mình lái ôtô nếu như chưa mua bảo hiểm cho chúng. Và điều này cũng tương tự khi để con dùng máy tính hay điện thoại, nếu không dạy chúng cách sử dụng có trách nhiệm thì điều đó đồng nghĩa với việc cha mẹ chúng là những người vô trách nhiệm".
 

Bà Janet Hoffman giải thích trên Good Morning America rằng: "Điều tôi muốn làm là dạy và chỉ cho con cách trở thành người dùng có trách nhiệm, không lạm dụng hay bị công nghệ gây nghiện".



shopqua trên facebook shopqua trên google