Company Logo
Rẻ cho mẹ, đẹp cho con yêu
gọi điện cho shopqua

Ms.Nguyên - 098 224 2238

Ms.Nguyên - 090 962 0234

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
65 Nguyễn Cừ, P.Thảo Điền, Q.2, Tp HCM

 

 TK NH Đông Á: 0102504268
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH VIB: 627704061351919
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH BIDV: 31010000118382
 Lê Việt Hùng

 TK NH VCB: 0071003569687
 Lê Việt Hùng

 TK NH ACB: 105289649
 Lê Thị Việt Hà

Thông tin liên hệ và thanh toán
  • MẮT KÍNH SÀNH ĐIỆU CHO BÉ

GIỎ HÀNG

Giỏ đang trống
Giao hàng đặt mua trên toàn quốc trong vòng 48h.

Danh mục sản phẩm

Danh mục dịch vụ

Trên Facebook

Trên Google+

 


Bạn đang tìm kiếm một món quà tặng vật chất cho bé, xin mời bạn đến gian hàng thời trang trẻ em của chúng tôi 


Trong chuyên mục này chúng tôi muốn chia sẻ với mẹ và bé những món quà tặng "phi vật chất" nhưng rất có ý nghĩa, đó là những kinh nghiệm làm cha làm mẹ, những phương pháp nuôi dạy trẻ hay, những lời hay ý đẹp... Mong rằng với những quà tặng "phi vật chất" này quí phụ huynh và bé có thể thu được cho mình những điều hay.

Bé gái 5 tuổi lo toan việc nhà, chăm cha nghiện rượu

Giữa nắng trưa như thiêu, bé Diện dáng người nhỏ nhoi loay hoay múc từng gàu nước dưới giếng đổ vào chậu để giặt quần áo. Bàn tay bé xíu ra sức khênh chiếc gàu to tướng...

Mới lên 5 tuổi, song đã từ khá lâu, cô bé trở thành trụ cột gia đình bởi người cha bệnh tật lại thường xuyên say xỉn, còn mẹ đã bỏ rơi hai bố con. Em phải tự lo từng bữa ăn, giặt giũ cho 2 cha con, không chỉ vậy, nhiều đêm khuya, chiếc bóng nhỏ nhoi còn phải lặn lội đi mua rượu về cho cha uống cho thoả cơn ghiền.

 

Bé Diện lễ phép bưng nước mời khách tới nhà khi còn ở với bố Yên. Ảnh: Tùy Phong.

Chuyện này xảy ra ở làng H’Lũ (xã Ia Grăng, huyện Ia Grai, Gia Lai), còn cô bé tội nghiệp tên là Nguyễn Thị Thanh Diện. Nếu ở phố thị thì vào cái tuổi của bé, cha mẹ vẫn còn phải chăm bẵm lo từng miếng ăn, giấc ngủ, ấy vậy mà Diện đã phải lao động vất vả để nuôi chính bản thân và người cha rượu chè, trong khi lại thiếu thốn tình thương của mẹ.

Chị Dương Thị Cúc (hàng xóm bé Diện) nghẹn ngào kể, 4 năm trước, mẹ bé Diện do không chịu đựng được những cơn say, đập phá vô cớ của ông chồng là Đinh Văn Yên (51 tuổi) đã bỏ vào Nam lập nghiệp.

Cũng từ đó, Diện phải sống những tháng ngày đầy đau khổ. Hàng ngày, ông Yên cõng Diện theo trên lưng đi làm rẫy thuê, người em lúc nào cũng chi chít vết côn trùng đốt, ăn uống thiếu thốn thân thể bé gầy nhom.

Khi cô bé lên 2, bé bị cha nhốt tự chơi một mình trong căn nhà vách đất để đi làm. Và năm vừa tròn 4 tuổi, bé phải bắt đầu quán xuyến những việc trong nhà như hái rau, nấu cơm, tự tắm, giặt đồ…

Giữa cái nắng ban trưa đầu hè, hình ảnh cô bé nhỏ nhoi đang loay hoay múc từng gàu nước dưới giếng đổ vào chậu giặt khiến khách đến thăm mắt cay xè. Bàn tay nhỏ xíu nhưng chiếc gàu thì to tướng, và bé giặt đồ với thao tác hết sức thuần thục.

Gặp người lạ, cô bé lễ phép khoanh tay chào rồi mang những bộ quần áo vừa giặt sạch đi phơi một cách ngay ngắn. Dẫn khách vào nhà, cô bé nhanh nhẹn lấy chiếc ghế nhỏ mời khách ngồi, tự tay rót nước mời. Bé khoe mình biết nấu cơm, nấu nước, bẻ chồi cà phê, giặt đồ, hái rau… Hỏi trưa nay hai cha con ăn gì, bé nhanh nhẩu: Con và ba vừa ăn cơm với canh cà đắng nấu mẻ.

Bé Diện và cha. Ảnh: Tùy Phong.

Cũng theo chị Cúc hàng xóm, cách đây chừng một năm, ông Yên bị người lạ vào nhà đánh gãy xương tay trái. Từ đó, bé Diện bắt đầu làm hết mọi chuyện trong nhà. Thời gian đầu, hết gạo ăn, hàng ngày, Diện phải đến từng nhà trong xóm để xin. "Lúc ăn xong, bé còn nói ba con cũng đói lắm, thế là chúng tôi đùm thêm một ít cho nó mang về cho cha", chị Cúc kể.

"Nó ngoan lắm, lúc cha nó không lao động được, người làng đến nhà làm giúp mấy trăm cây cà phê trong vườn. Con bé cứ loay hoay mang khoai môn ra ngoài giếng rửa, rửa bằng tay không đặng, nó dùng 2 chân để đạp cho sạch, rồi tự nhóm lửa, khoai chín mang ra mời chúng tôi dùng", người hàng xóm nghẹn giọng nói tiếp.

Trao đổi với phóng viên, ông Yên ban đầu còn ngượng ngùng chối bỏ, nhưng sau cũng thừa nhận: "Khi tay tôi bị gãy, nằm đến 6 tháng mới khỏi, một mình con bé phải lo hết mọi chuyện từ tắm giặt cho bản thân, mang quần áo của 2 cha con đi giặt, rồi hái rau, nấu cơm để ăn…"

Chị Cúc kể thêm, nhiều đêm, Diện bị cha đánh thức bắt đi mua rượu. "Có hôm 12 giờ đêm, con bé còn lững thững đi hơn nửa cây số tới nhà tôi gõ cửa mua cho ba nó mấy nghìn bạc rượu. Nhìn con bé, tức cha nó bao nhiêu thì thương nó bấy nhiêu", chị cho biết.

Năm học vừa rồi, thấy cô bé nhà bên được cha mẹ cho tới trường, thế là trong cơn mưa tầm tã, bé Diện cũng ngây thơ khoác bao nilon lên người, tay xách dép, cuốc bộ hơn 3km đường đất trơn trượt để đi dự lễ khai giảng, nhưng đến nơi mọi người đã về hết.

Chuyện này được ông Nguyễn Đình Chung, hàng xóm nhà bé kể: "Lúc đó là hơn 9 giờ sáng, tôi chở hàng đi ra xã thì thấy con bé tay cầm dép, người khoác cái túi ni lông. Tôi hỏi bé đi đâu thì nó trả lời đi học, nhưng các bạn và cô giáo đã về hết rồi".

Từ sau hôm ấy, ngày nào Diện cũng đều đặn đi bộ đến điểm trường để học. "Nhiều hôm đi học về mệt, con bé chui vào các lán trông cà phê bên đường nằm ngủ ngon lành. Lúc nào tỉnh dậy thì tiếp tục về nhà", anh Nguyễn Hữu Dũng (hàng xóm) cho biết.

Dù thời gian ngồi học trên lớp không nhiều, lại ít được kèm cặp, ngoài ra còn bận quán xuyến chuyện nhà nhưng Diện học rất sáng, em thuộc làu từng chữ cái và những số đếm đã được học.

Ông Kpuih Búk - Chủ tịch UBND xã Ia Grăng xác nhận có biết chuyện của bé Diện song ngoài những chế độ của nhà nước đối với trẻ em nghèo đến trường, ông cũng lực bất tòng tâm bởi xã này có đến 85% là đồng bào dân tộc thiểu số, có đến 60% là hộ nghèo.

Bé Diện (ngoài cùng bên phải hàng trên) chơi đùa với các bạn sau khi được gửi vào chùa Bửu Châu. Ảnh: Tùy Phong.

 

Mới đây, sau nhiều lần được khuyên nhủ, ông Yên đã đồng ý gửi bé Diện vào chùa Bửu Châu (thành phố Pleiku), ngôi chùa hiện đang cưu mang 38 trẻ mồ côi có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn để bé được ăn học, bởi ông thường xuyên đau ốm không có điều kiện về thời gian và kinh tế để lo cho bé. Khi chia tay bố, bé Diện hôn lên trán bố và dặn một câu duy nhất “bố ở nhà đừng có uống rượu say nha”.

Ngày 15/5, sư Minh Nguyên, trụ trì chùa Bửu Châu cho hay ở trong chùa, bé Diện rất ngoan, hiền và lễ phép, biết vâng lời, phụ giúp các sư, các anh chị. Bé biết giặt đồ, phơi đồ, biết rửa chén và biết tự tắm rửa. Sư Minh Nguyên cho biết thêm, chùa đã làm các thủ tục cho bé Diện tiếp tục đi học mẫu giáo lớn của một trường nầm non tại thành phố Pleiku.

Tuỳ Phong

(Nguồn Vnexpress)

TP.HCM đã không còn cảnh leo rào mua hồ sơ cho con học

Ông Lê Ngọc Điệp, Trưởng phòng giáo dục, Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM cho biết, 10 năm trước đây việc tuyển sinh đầu cấp tiểu học cũng căng thẳng như Hà Nội, tuy nhiên, thành phố đã có nhiều biện pháp để việc tuyển sinh nhẹ nhàng hơn.

VietNamNet đã có cuộc trao đối với ông Lê Ngọc Điệp về kinh nghiệm tuyển sinh của TP.HCM cũng như những vấn đề còn tồn tại sẽ giải quyết như thế nào.

 

Ông Lê Ngọc Diệp: "Tôi rất chia sẻ nỗi lòng với phụ huynh..."

PV: Thưa ông, là một người quản lý giáo dục, ông có cảm xúc như thế nào trước hiện tượng phụ huynh thức trắng đêm dưới trời mưa, chen nhau để giành một suất học cho con diễn ra ở nhiều trường tiểu học ở Hà Nội, còn mới đây là cao trào xô đổ cổng trường để lấy đơn xin học ở trường thực nghiệm?

Ông Lê Ngọc Điệp: Tôi rất chia sẻ nỗi lòng với phụ huynh. Ai có con cũng mong muốn có một không gian giáo dục và sự chăm sóc tốt, nên khi nhà trường đã trở thành niềm tin của phụ huynh rồi thì cha mẹ chịu vất vả gì cũng được, miễn là con được học. Đó là điều hết sức tốt đẹp.

Theo tôi, giáo dục của Nhà nước phải đáp ứng được nguyện vọng đó, làm sao cho giáo dục ngày càng tốt lên.

Với TP.HCM, tôi vẫn thường nói với các hiệu trưởng trường tiểu học là phải đặt niềm tin của phụ huynh lên hàng đầu. Khi có sự tin cậy thì nhà trường và gia đình sẽ giáo dục được đứa trẻ tốt. Còn khi đứa trẻ bị bắt buộc vào trường này chứ không phải là trường khác thì đó cũng là một nỗi khổ của gia đình.

Ở TP.HCM từng diễn ra cảnh xin học căng thẳng tương tự như vậy chưa, thưa ông?

Khoảng 10 năm trước vẫn có, là bởi vì lúc đó còn thi học sinh giỏi cấp quốc gia, cấp thành phố. Những em đoạt giải thường được vào các trường tốt ở cấp hai. Vì vậy, một số trường tiểu học (Hòa Bình , Lương Định Của, Lê Ngọc Hân, Nguyễn Đình Chiểu…) có sự đầu tư của phụ huynh rất lớn, luyện thi để các em đạt kết quả tốt khi tốt nghiệp hoặc thi học sinh giỏi. Do vậy, phụ huynh cũng chen chúc cho con vào học các trường này. Lúc đó, cũng có tình trạng ký sổ vàng để hỗ trợ nhà trường, xếp hàng, mua đơn…

Khi Bộ GD-ĐT có thay đổi lớn là bỏ kỳ thi tốt nghiệp và không thi học sinh giỏi các cấp nữa, rồi tỉ lệ HS trung bình, yếu không còn nhiều, 80% GV của thành phố trên chuẩn, học hai buổi ngày dẫn đến phụ huynh không còn lo lắng chọn trường chỉ vì dạy tốt nữa.

Tuy nhiên, bây giờ phụ huynh lại đòi hỏi một không gian giáo dục, thoáng mát, rộng rãi từ đó thúc đẩy học sinh học thích thú học tập.


Ngày nộp đơn đi học. Ảnh: Văn Chung

Như vậy, thành phố hiểu rằng phải tập trung nâng cơ sở vật chất để phụ huynh yên tâm hơn và đỡ đưa con “chạy” lung tung?

Đúng vậy, hàng loạt các trường sau khi thay đổi cơ sở vật chất lại “hút” phụ huynh đưa con đến học tập.

Ví dụ trường Trần Quốc Thảo, Quận 3, khi chưa xây lại thì phụ huynh chỉ chọn trường Mê Linh thôi, bây giờ xây lại rồi nên phụ huynh lại chỉ thích trường này.

Trường Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng vậy, khi còn những mái tôn lè tè của Thảo cầm viên thì phụ huynh chỉ chọn Đinh Tiên Hoàng, nhưng khi xây khang trang thì khác hẳn.

Như vậy, một trong những yếu tố của trường tiểu học mà phụ huynh thích là không gian giáo dục, có cây xanh, cảnh quan đẹp, rộng rãi và thứ hai là việc chăm sóc của giáo viên, các hoạt động ngoại khoá hỗ trợ cho giáo dục chứ phụ huynh không đặt yếu tố học tốt lên hàng đầu như trước đây nữa.

Nhiệm vụ nhà quản lý là nâng các trường cho đồng đều nhau, tạo điều kiện cho sự chênh lệch bớt đi. Chủ trương của thành phố là không học trái tuyến quận huyện nên cũng làm cho các trường từng quận huyện cũng nâng cấp dần lên.

Ví dụ trước đây, HS Quận 4 chạy qua Quận 1 rất nhiều, rồi Quận 8, Bình Chánh chạy lên Quận 5, nhưng bây giờ Quận 8, Bình Chánh nhiều trường rất đẹp. 

Tuy nhiên, trong một Quận thì tâm lý của phụ huynh coi trọng trường này hơn trường kia vẫn còn do nhiều yếu tố để lại, chứ tôi cho rằng, sự chênh lệch giữa các trường không khác nhau nhiều lắm.

Chẳng hạn như trường tiểu học Trần Quang Khải, phụ huynh khá giả thì không ưng trường này, trong khi phụ huynh ở quận khác thì lại đổ xô đến Trần Quang Khải. Khi Bộ GD đi dự giờ và được tôi đưa đến trường Trần Quang Khải, Bộ cũng ngạc nhiên là sao một trường ở góc khuất nẻo lại có thể dạy tốt như vậy. Lâu nay, có nhiều tiếng tăm về trường này làm cho phụ huynh không yên tâm. Vì vậy, tôi đã nói với hiệu trưởng nên mời phụ huynh và học sinh đến thăm quan trường, và đảm bảo với phụ huynh là các cháu sẽ được chăm sóc khoẻ mạnh, vui vẻ, được giáo dục tốt trong ngôi trường này.

Trường Lý Thái Tổ, Quận 8 lúc trước rất xập xệ, tôi nói với quận là huy động 4 trường khá nhất trong quận giúp đến giúp đỡ, sơn sửa lại thì có một bộ mặt khác. Tôi dự giờ một cô dạy lớp 1 thì thấy không thua cô giáo ở các trường khác. Như vậy, không phải phụ huynh chê cô giáo mà chê cảnh quan cũ kỹ quá.

Những cô hiệu trưởng sau khi đi thăm quan nước ngoài về, họ nhận ra rằng trường không chỉ là dạy chữ, mà còn tạo ra không gian, cảnh quan đẹp.

Tôi cho rằng, hiệu trưởng đóng vai trò rất lớn. Hiệu trưởng nào chăm chút cho ngôi trường thì sẽ tạo niềm tin cho phụ huynh.

Hiện thành phố đã làm rất tốt việc học sinh có hộ khẩu ở phường nào, quận nào thì học ở trường tiểu học theo quy định của quận đó. Tuy nhiên, trên thực tế cũng có những phụ huynh hộ khẩu một nơi và nhà ở một nẻo, do vậy, trường theo đúng tuyến có thể lại rất xa nhà, không thuận tiện cho việc đưa đón. Theo ông, vấn đề này có cần giải quyết khác đi không?

Các trường tiểu học ở thành phố thông tin rộng rãi ngày tuyển sinh trái tuyến, phát hồ sơ cho mọi người, có một hội đồng xét và công bố các em được học. Nếu không được thì vẫn được chuyển về trường đúng tuyến của mình, cho nên phụ huynh cũng không phải lo.

Nhìn chung, thành phố đã nỗ lực hết mình để hiện tượng học trái tuyến sẽ bớt đi. Tuy nhiên, trên thực tế vẫn có những phụ huynh muốn chọn trường cho con trái tuyến, thì đó cũng là điều tất nhiên, cuộc sống thì không thể theo công thức nhất định được. Trên thực tế, có nhiều bậc cha mẹ muốn đón con gần chỗ làm cho tiện, hoặc nhà ở quận 8 nhưng ông nội ở Quận 1, thì muốn con học ở Quận 1 để ông nội đưa đón cháu giùm.

Trên thực tế, người ta vẫn phải xem xét những trường hợp cụ thể. Chẳng hạn như ở Quận 5, có nhiều bệnh viện, có gia đình cha mẹ đều làm ở bệnh viện Quận 5, trực ca kíp bất thường, trong khi nhà ở xa, thì vẫn có những chính sách ưu tiên cho con em bác sĩ như vậy, tức là có những linh động hợp với lòng người chứ không phải do “chạy”. Sự linh hoạt đó được Uỷ ban quận đồng ý. Ở một quận có quá nhiều bác sĩ làm việc mà không cho trái tuyến thì sẽ rất khó cho bác sĩ, suy ra làm khổ bệnh nhân. Còn chạy trường cho những thành phần không đúng thì không nên.

Nếu đứng ở góc độ người dân có con đi học thì lý tưởng nhất là họ có quyền được lựa chọn bất kỳ trường tiểu học nào cho con mà họ muốn không? Nếu muốn làm điều này thì ngành giáo dục phải thay đổi như thế nào mới thực hiện được điều đó?

Rất đúng, bất kỳ cha mẹ nào cũng muốn con học một trường mà mình mong ước, như vậy cha mẹ sẽ hạnh phúc lắm.

Ở các nước, tôi thấy người ta tuyển sinh rất khoa học, không theo địa giới hành chính. Còn ở Singapore, tuỳ theo dân số ở xung quanh trường mà quy định trong vòng bán kính bao nhiêu mét mà học sinh được học ở ngôi trường đó.

Thủ tục xin học chỉ cần hợp đồng thuê nhà (không cần hộ khẩu) là ưu tiên số 1, ưu tiên thứ hai là con của viên chức chính phủ, bận trăm công ngàn việc. Ưu tiên thứ ba là những mạnh thường quân, họ đóng góp cho phát triển nhà trường, nhiều đứa bé được hưởng lợi thì cũng nên ưu tiên chỗ học cho con họ. Ưu tiên thứ tư là phụ huynh nào đến trường làm việc ít nhất 1 tháng, theo sở trường của mình, đến cuối kỳ nhà trường chấm điểm, ai tích cực nhất thì sẽ được chọn. Điều đó tôi thấy rất thú vị, các bậc cha mẹ đã chứng tỏ với con cái tấm lòng của mình chứ không phải bằng một thế lực nào.

Tôi nghĩ, trong tuyển sinh sắp tới cũng cần thay đổi như vậy, phải có thử thách với các bậc cha mẹ muốn cho con học trái tuyến, chứng minh sự nhiệt tình đối với xây dựng nhà trường, chứ không phải dùng tiền hay mối quan hệ quen biết. Đó chính là xã hội hoá giáo dục. Kể cả đối với mạnh thường quân, không phải cứ đưa một cục tiền là xong, của cho không bằng cách cho, phải biết dùng số tiền ấy như thế nào để phát triển nhà trường.

Quan điểm riêng của ông trong giáo dục con cái như thế nào, nhất là việc chọn trường lớp?

Trước đây, khi tôi dạy còn dạy ở trường Sư phạm, tôi cho con học trường gần nhà để đảm bảo sức khoẻ, rồi lên cấp hai con tôi cũng học đúng tuyến. Khi lên cấp ba, tôi xem khuynh hướng của con là gì để khuyên cháu đi thi vào trường phù hợp, khuyến khích phát triển khuynh hướng đó, không ép buộc. Với tôi, tìm được một cô giáo lớp một nhân hậu, yêu thương trẻ con là cái phúc cho gia đình mình. Đứa trẻ được gia đình hỗ trợ và phát triển lĩnh vực mà nó yêu thích. Tôi rất vui khi có những đứa con ngoan và hiếu thảo.

Cảm ông về cuộc trao đổi này.

Hương Giang (Thực hiện)

Những ưu điểm của trường thực nghiệm

Những ưu điểm của trường thực nghiệm so với các trường phổ thông khác như: con được phát huy sáng tạo, ít áp lực, khu vui chơi rộng, học phí "dễ thở"... khiến nhiều phụ huynh xô đẩy để mua hồ sơ vào PTCS Thực nghiệm. Tuy nhiên, Sở GD&ĐT Hà Nội lại e dè với "chương trình giáo dục chuyên biệt" này.

Là một trong những phụ huynh tham gia màn "đạp đổ cổng trường" PTCS Thực nghiệm sáng 12/5, chị Thư tâm sự, đây là sự lựa chọn số 1 cho cô con gái thứ hai. Con gái lớn - bé Phương, cũng đang học lớp 3 tại PTCS Thực nghiệm (thuộc Bộ GD&ĐT).

"Tôi thấy con gái mình thật sự có tuổi thơ. Trong khi nhiều bạn bè tối về đánh vật với con, kèm cặp từng tý, thì tôi rất thảnh thơi. Trường không dạy thêm, trẻ có ít bài tập. Khi về nhà, bé có thời gian vui chơi, thi thoảng cháu tự học và mẹ chỉ phải nhắc nhở tư thế ngồi khoa học", chị Thư nói.

Theo chị Thư, chương trình học thực nghiệm có môn Toán là khác chương trình đại trà nhiều nhất. Em trai chị đang học đại học năm thứ ba khi xem sách vở của bé Phương phải "choáng" vì lớp 2 đã học giải phương trình. Vị phụ huynh đặc biệt thích cách dạy Văn của trường Thực nghiệm. Học sinh được thoải mái bày tỏ suy nghĩ và cô giáo sẽ chấm theo kiểu sửa câu đúng hay sai.

Nhiều phụ huynh cho biết PTCS Thực nghiệm đáp ứng những tiêu chí mà học đặt ra: không gây áp lực cho trẻ, hợp túi tiền, môi trường trong lành.

Ở trường Thực nghiệm, mỗi học kỳ, các bé đều có một buổi đi dã ngoại, tổ chức trung thu, lễ hội... Cuối học kỳ sẽ có hội chợ để các bé tự mua bán - trao đổi hàng hóa.

Có con sắp tốt nghiệp tiểu học của trường Thực nghiệm, chị Tú (phố Láng Hạ, quận Đống Đa) cho biết, chị đã đăng ký cho con học tiếp lớp 6 vì "trường dạy bé kiến thức căn bản và chú trọng kỹ năng sống". Sau 5 năm con gái học ở trường này, chị Tú nhận xét, giáo viên tập trung dạy trẻ cách tư duy thay vì nhồi nhét kiến thức. Nếu như chương trình đại trà dạy 1 + 1 = 2 thì ở trường Thực nghiệm dạy bản chất của phép cộng, bản chất của các số tự nhiên, dạy học sinh tư duy bản chất vấn đề trước, sau đó mới làm tính sau. Với cách dạy này, trẻ sẽ khó tiếp cận lúc đầu, nhưng khi học quen rồi thì làm các phép tính nhanh hơn.

Cũng như chị Thư, chị Tú rất hài lòng với cách dạy Văn ở trường Thực nghiệm. Trừ những quy định bắt buộc như có mở bài, thân bài, kết luận thì các cháu không phải làm theo khuôn phép. "Hồi lớp 3 đi họp phụ huynh, cô giáo chủ nhiệm của con nói rằng đọc bài văn của bọn trẻ biết ngay bài nào có hướng dẫn của phụ huynh bài nào không. Bài có bố mẹ hướng dẫn cô đề nghị viết lại theo đúng cảm nhận lứa tuổi và cũng nhắc phụ huynh không can thiệp", chị Tú kể.

Theo bé Diệu Anh (lớp 5), tại lớp bé không phải học quá nhiều, lại hay được đi tham quan tìm hiểu di tích lịch sử. "Cháu thích nói chuyện với thầy hiệu trưởng vì thầy hay hỏi cháu "học hành thế nào, ăn uống có tốt không, rồi hỏi ngủ có đủ giấc không". Cô giáo coi chúng cháu như bạn và thường xưng hô bạn - tớ", Diệu Anh nói.

Bé Phương (lớp 3) chia sẻ, ở lớp, chỗ ngồi của học sinh được thay đổi thường xuyên, thế nên có thể thân thiện với nhiều bạn. "Mỗi bạn sẽ được làm lớp trưởng hoặc tổ trưởng một tuần theo hình thức quay vòng. Chúng cháu cũng sẽ phân chia lao động, chia cơm phục vụ lẫn nhau và dọn dẹp phòng học. Ai cũng cảm thấy vui vẻ", Phương nói.

Nếu như nhiều trường không có khuôn viên cho trẻ chơi thì ở trường thực nghiệm, khuôn viên rộng rãi, lại rất nhiều sân chơi thể thao, hết giờ trẻ xếp cặp sách lại một góc rồi tung tăng chơi. "Nhiều lần đến đón con mình phải bở hơi tai đi tìm. Trường có sân sỏi đầy bóng mát, trẻ có thể hái lá chơi đồ hàng. Nếu không thỏa thuận trước với con thì rất mất thời gian đi tìm", chị Thư nói.

Không gian xung quanh trường cũng là điểm mà chị Tú rất ưng ý. Chị cho biết, khuôn viên trường rộng rãi, thoáng đãng và có vị trí cách biệt với nhà dân, hàng quán, tạo môi trường sư phạm tốt. Vấn đề ăn uống và sinh hoạt của trẻ tại trường cũng đảm bảo.

Với nhiều phụ huynh, PTCS Thực nghiệm còn "hấp dẫn" bởi học phí vừa phải. Chị Thư cho biết, con chị học lớp 3, mỗi tháng phải đóng gần 1 triệu đồng, phù hợp với thu nhập của gia đình. Chị Tú cũng rất ưng ý với khoản học phí phải đóng cho con gái lớp 5, dao động 800-900 nghìn đồng một tháng (gồm cả ăn bán trú).

Tuy nhiên, theo một số phụ huynh "điểm trừ" của trường Thực nghiệm là chưa chú trọng rèn luyện chữ viết nên các em viết khá xấu. Trẻ tự do viết theo các nét khác nhau bởi thầy cô chỉ chú tâm dạy cho trẻ tư tưởng, định hướng hơn là luyện chữ.

Trao đổi với VnExpress.net, Vụ trưởng Giáo dục tiểu học Lê Tiến Thành cho biết, mô hình đào tạo thực nghiệm được áp dụng ở Việt Nam hơn 30 năm và đã thành công. Mô hình này được Bộ GD&ĐT thông báo ứng dụng và nhân rộng trên cả nước. Hiện có 16 tỉnh, với hàng chục trường đang dạy theo mô hình này. "Tuy nhiên, do Sở GD&ĐT Hà Nội chưa đăng ký nên Bộ không thể ép buộc", Vụ trưởng Thành nói thêm.

Trả lời An ninh thủ đô, ông Nguyễn Hiệp Thống, Phó giám đốc Sở GD&ĐT Hà Nội cho biết, Sở cũng nhận được thắc mắc của nhiều phụ huynh về việc vì sao không mở rộng mô hình thực nghiệm cho học sinh Hà Nội. Theo lý giải của ông Thống, chương trình thực nghiệm đang trong thời gian triển khai thí điểm. Ngay các nhà quản lý hay giáo viên các trường khác ở Hà Nội cũng chưa nắm được nội dung chương trình đào tạo của trường Thực nghiệm.

"Tôi cũng muốn lưu ý, đây là chương trình giáo dục khá chuyên biệt nên khi phụ huynh cho con vào học trường này cần cân nhắc kỹ vì nếu không tiếp tục theo học ở đây, các cháu sẽ rất khó trong việc hòa nhập với các trường phổ thông trên địa bàn Hà Nội bởi nội dung kiến thức, phương pháp học tập khác nhau", ông Thống nói.

PTCS Thực nghiệm ở phố Liễu Giai (Ba Đình, Hà Nội) trực thuộc Bộ GD&ĐT, giảng dạy theo phương pháp hiện đại, tôn trọng tính sáng tạo, tự chủ của học sinh. Nhiều nhà khoa học tên tuổi từng học ở đây, trong đó có GS Ngô Bảo Châu.

Đêm 11 đến sáng 12/5, hàng trăm phụ huynh đã xếp hàng trước cổng trường, xô đổ cổng, chen lấn để mua đơn vào lớp 1 cho con.

Hoàng Thùy

(Nguồn Vnexpress)

Cho con luyện chữ trước khi vào lớp 1, nên hay không?

Tan lớp mẫu giáo, cu Tũn được mẹ dí hộp sữa vào tay, giục uống nhanh để kịp tới lớp luyện chữ. Tuần 3 buổi, Tũn phải đi tập viết để tháng 9 này vào lớp 1, nhưng nhiều hôm, vì muốn chơi cầu trượt thêm, cu cậu không chịu, khóc lu loa.

Thấy các bà mẹ có con cùng tuổi kể chuyện bé đã biết đọc, viết, chị Trà (Từ Liêm, Hà Nội) rất sốt ruột về cậu con trai vốn nghịch ngợm nên ngay sau Tết, chị đăng ký cho cháu vào một trung tâm luyện chữ ở Mai Dịch, Hà Nội. Ban đầu, cu cậu cứ hai sáng cuối tuần là tới lớp, nhưng gần tháng nay, nghe cô nói con tiến bộ chậm, chị cho cháu học vào cả 3 buổi chiều trong tuần, từ 5h tới 6 rưỡi.

"Nhiều lúc thấy con thèm thuồng nhìn các bạn chơi sau giờ học, hay mặt buồn thiu từ lớp luyện chữ về, mình cũng thương, nhưng thôi, cố khổ một tí bây giờ còn hơn tới lúc đi học hai mẹ con lại đánh vật với nhau", chị Trà thổ lộ.

Sau một thời gian đấu tranh với bố mẹ chồng để bé Nhím không phải đi tập viết, cuối cùng, tuần trước, chị Ngọc (Thành Công, Hà Nội) đành dẫn cháu đến luyện chữ tại một trung tâm ở gần nhà.

"Quả thật, mình cũng hoang mang vì thấy mấy chị đồng nghiệp có con học lớp 1 khóa trước kể, bé hay bị cô giáo chê, học đuối mãi... chỉ vì không luyện viết trước", chị Ngọc nói khi đứng ngoài lớp luyện chữ chờ đón con.

Chị cho biết, trước khi vào lớp, bé chỉ kịp ăn mẩu bánh mì, lúc về nhà thì mặt con cứ nghệt ra, chẳng thiết ăn uống, nên chị rất sợ nếu cứ thế này sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của cháu.

Các bé chuẩn bị vào lớp 1 đang tập viết

Các bé chuẩn bị vào lớp 1 đang tập viết.

Hiện nay, các bậc phụ huynh có thể dễ dàng tìm được nơi luyện chữ cho con vì trên một số diễn đàn và cổng trường mầm non tràn ngập các quảng cáo về những cô giáo, trung tâm nhận dạy trẻ chuẩn bị vào lớp 1.

Cô Nguyễn Thị Trà Ly, Trung tâm luyện chữ ở Phạm Văn Đồng, Hà Nội, cho biết, từ sau Tết, nhiều phụ huynh có con vào lớp 1 năm nay đã gửi trẻ tới học chữ. Có bé trai sinh năm 2007, tháng 9 sang năm mới vào tiểu học nhưng cũng được mẹ đưa tới.

"Tôi cũng nói là không nên cho con học quá sớm như vậy nhưng mẹ cháu bởi sợ bài học thương đau từ cô con gái lớn - vì không cho học trước mà đuối dần, giờ lớp 3 vẫn kém hơn các bạn, nên khăng khăng đưa cậu em tới học sớm", cô Ly kể.

Theo chị Liên Hương, chuyên luyện chữ tại nhà ở Chùa Bộc (Hà Nội) thì hiện tại số trẻ chuẩn bị vào lớp 1 theo học khá đông. Tại chỗ chị, cả tuần đều có ca học của các cháu, thứ bảy chủ nhật là ca ngày, ngày thường gồm hai ca chiều tối, từ 5h tới 6 rưỡi, và từ 7 rưỡi tới 9h, để tạo điều kiện cho trẻ tới sau giờ tan trường mầm non.

Cô Bích Trâm, giáo viên chuyên dạy lớp 1 tại một trường tiểu học ở quận Cầu Giấy, Hà Nội cho biết, các lớp cô phụ trách ngày càng có nhiều học sinh đã biết viết, biết đọc trước, con số này có khi chiếm nửa lớp.

Theo cô, đối với học sinh lớp 1, học viết là một công việc rất khó khăn, và giáo viên cần nhiều thời gian, công sức để giúp các em viết đúng độ rộng, độ cao, khoảng cách giữa các con chữ, thậm chí đơn giản là cầm bút thế nào, đặt bút ở đâu... Thời gian đầu, cô phải cầm tay trò để hướng dẫn.

"Lớp đông, việc này khó lắm, nên nếu trẻ đã được học rồi thì khi nghe cô dạy sẽ nhớ tốt hơn, cách đưa bút thuần thục hơn, giáo viên cũng đỡ vất vả và có thời gian cho các bạn chưa biết gì", cô nói.

Tuy nhiên, theo tiến sĩ Nguyễn Thị Kim Quý, Hội tâm lý giáo dục Việt Nam, luyện viết trước khi vào lớp 1 là vô tình thui chột hứng thú học của trẻ.

Nhà tâm lý giải thích, trẻ từ 0-6 tuổi phát triển thông qua tâm vận động là chính. Trẻ mầm non cần được rèn các khả năng như bắt chước, vận động thô (chạy, nhảy, ném bóng...) vận động tinh (phối hợp tay - mắt, tay - chân...), tư duy (so sánh dài ngắn, to nhỏ...) phát triển ngôn ngữ, kỹ năng xã hội, chứ không phải là học chữ. Việc nhồi kiến thức cho trẻ giai đoạn này là sai.

"Ở tuổi này, khả năng tưởng tượng của trẻ phát triển, nên dạy con qua các câu chuyện kể, hỏi lại trẻ nội dung bằng các cụm từ tại sao, như thế nào..., giúp trẻ phát triển vốn từ. Bố mẹ cũng nên giúp con có kỹ năng sống tự lập, biết đi vệ sinh, tự lau sạch, khi có nhu cầu gì biết xin phép cô, dạy trẻ biết chào hỏi, giao lưu, biết sắp xếp đồ đạc, đồ dùng học tập, chuẩn bị sách vở, tự ăn, rửa bát, lau mặt... trước khi đến trường tiểu học", bà Quý chia sẻ.

Theo bà, việc ngày càng nhiều người cho con đi luyện chữ trước là do bị áp lực sợ con không theo kịp bạn bè, cứ thế người trước nhìn người sau, tạo thành một phong trào. Vô tình, chính phụ huynh tự tạo sức ép cho nhau và cho cả giáo viên. Khi nghĩ trẻ đã biết hết, cô giáo sẽ dạy rất nhanh, sợ dạy theo bài bản trẻ sẽ nhanh chán. Và cuối cùng, chính các bé không được dạy trước lại trở thành nạn nhân vì không được quan tâm, phải chạy đua để theo kịp các bạn.

"Thực tế tư vấn cho thấy, rất nhiều trẻ lớp 1 gặp các vấn đề rối nhiễu tâm lý, chán học, lo hãi, ức chế... Khi bị nhồi nhét, đua thành tích, trẻ con dễ mất đi tính hồn nhiên, ngây thơ, trở thành ông cụ non, bà cụ non", bà Quý nói.

 

Vụ trưởng vụ giáo dục tiểu học Lê Tiến Thành chỉ ra "tiêu chuẩn" cho trẻ lớp 1 rất đơn giản: viết đúng chữ cái thường và nhỏ, viết 30 chữ trong 15 phút, tập chép, biết ngồi thẳng lưng, dựa vào ghế... nên bố mẹ không cần phải cho con đi học trước.

Về vấn đề này, ông Lê Tiến Thành, Vụ trưởng vụ giáo dục tiểu học, Bộ giáo dục khẳng định, theo quy định, trẻ 6 tuổi vào lớp 1 mới bắt đầu học chữ, còn mầm non chỉ là nhận diện vui vui, làm quen với chữ, có thể tô chữ, chứ không học viết. Ở hầu hết mọi nơi trên thế giới đều thực hiện theo điều này, thậm chí, tại một số nước, trẻ 7 tuổi mới tới trường.

Vì thế, về lý, nếu cho trẻ học chữ, viết chữ trước là sai, thế nhưng, hiện tượng này ngày càng phổ biến, nhất là ở các thành phố.

"Việc này thể hiện tính hai mặt. Mặt tốt là, nó cho thấy sự quan tâm, kỳ vọng của bố mẹ với con cái nhiều hơn. Nhưng mặt xấu là, họ vô tình tạo sức ép cho mình và cho con. Mặt khác, giáo viên lương thấp nên nhiều người cũng chấp nhận dạy thêm, luyện trẻ học sớm. Vậy là, ở đây có một sự thỏa thuận, cung cầu gặp nhau, người chịu thiệt là trẻ. Việc học lúc này không vì trẻ mà vì người lớn. Trẻ bị học chứ không phải là được học", ông Thành bày tỏ.

Dù vậy, ông thừa nhận, Bộ giáo dục không thể kiểm tra hết các giáo viên tiểu học, và kỷ luật nếu phát hiện họ có luyện chữ cho trẻ trước khi vào lớp 1, bởi trách nhiệm này đã phân cấp cho Ủy ban nhân dân huyện các địa phương.

Thực tế chứng minh, trẻ 6 tuổi, không cần được học trước, thì hết lớp 1 đều đạt yêu cầu. Một chương trình dạy cho trẻ ở vùng miền núi Simacai (Bắc Hà, Lào Cai) mới đây của Bộ giáo dục cho thấy, sau một kỳ là tất cả trẻ (chưa từng được biết mặt chữ trước đó) đều đọc thông viết thạo.

"Ở thành phố, trẻ tinh khôn hơn, bố mẹ có điều kiện hơn, nên chẳng có lý do gì khiến các em không đạt được như vậy. 5-7 năm lại đây, thủ khoa các trường đại học cũng đâu phải là con em thành phố", ông nói.

Tuy nhiên, theo ông, việc các lớp học quá đông cũng là một phần nguyên nhân khiến việc dạy của giáo viên kém hiệu quả, gây nên tình trạng trẻ phải học thêm, học trước.

"Nhiều lớp, một cô phải quản 60 em, trong khi quy định là 30 học sinh. Mỗi tiết học có 35 phút, cô không đủ dành cho mỗi trò một phút. Vì thế, chuyện trong lớp có một số trẻ chậm hơn, lại không được cô quan tâm, khiến các em nản đuối dần là có", vị vụ trưởng bộc bạch.

Vì vậy, ông cho rằng, việc giải bài toàn nhồi chữ không chỉ của ngành giáo dục mà cần sự phối hợp đồng bộ của nhiều ban ngành, cộng đồng, làm sao để có đủ trường lớp, nâng cao đời sống giáo viên, tuyên truyền cho phụ huynh hiểu rõ việc không nên cho con học trước...

Vương Linh

(Nguồn VnExpress)

Bí quyết thành công của một thần đồng

Vào đại học năm 8 tuổi, có 2 bằng dự bị đại học năm 11 tuổi và tốt nghiệp với điểm số tuyệt đối, đến nay 14 tuổi sắp học xong đại học California nhưng Cavalin không thích được gọi là thần đồng. Cậu viết điều này trong một cuốn sách chia sẻ về bí quyết thành công của mình.

Trong cuốn sách đầu tay mới xuất bản mang tên "We can do" (tạm dịch là "chúng ta có thể làm được") dày 100 trang, Moshe Kai Cavalin chia sẻ với các bạn trẻ phương pháp làm thế nào đạt được những thành công mà cậu đã kinh qua. Đơn giản đó là nhờ sự tập trung cao độ khi làm việc và tiếp cận mọi thứ với nỗ lực cao nhất. Thông qua cuốn sách, Cavalin muốn gửi đến mọi người thông điệp rằng thực sự không có thiên tài mà mọi thứ có được là nhờ lao động chăm chỉ.

"Bạn nên biết rằng bạn không cần thiết phải trở thành một thiên tài. Chỉ cần làm việc chăm chỉ thì bạn có thể đạt được bất kỳ điều gì mình mong muốn", Cavalin nói trên huffingtonpost.com.

Cậu. Ảnh:
"Thần đồng" 14 tuổi Moshe Kai Cavalin. Ảnh: huffingtonpost.com.

Thêm một điều mà Cavalin đề cập là nên cắt giảm thời gian xem truyền hình. Mặc dù là "fan cuồng" đối với phim của tài tử Thành Long nhưng Cavalin cho biết, cậu phải hạn định thời lượng xem tivi chỉ còn 4 giờ mỗi tuần. Song điều này không có nghĩa là Cavalin thiếu đi những hoạt động giải trí hay do bị cha mẹ ép học hành, mà chỉ đơn giản là em dành khoảng thời gian đó để tham gia những hoạt động giải trí ngoài trời.

Trong cuốn sách vừa xuất bản, Cavalin cho biết em đang học lặn ở biển và rất thích đá bóng cũng như võ thuật. Hồi còn nhỏ, cậu bé đã từng tham gia vào đội thể thao của trường và giành được nhiều chiến thắng danh tự về cho đoàn của mình.

Trên hết, thông điệp chính mà cuốn sách muốn nhắn gửi là mỗi khi làm gì cần phải tập trung toàn tâm toàn lực vào đó và không nên chểnh mảng. "Tôi có thể tiếp cận được những vì sao nhưng người khác thì có thể với được cả dải ngân hà", Cavalin viết.

Nói về quá trình viết sách, Cavalin kể, người đã tạo cảm hứng cho em chính một giáo sư ở Đại học Cộng đồng East Los Angeles. Lúc đầu cậu bé không thích môn học của thầy nhưng vì muốn đạt điểm A bằng mọi giá nên em đã áp dụng những phương pháp này với chính bản thân mình. Cuối cùng, sau sự thành công có được, cậu đã quyết định viết tất cả những gì đã góp nhặt lại thành một cuốn sách.

Phải mất 4 năm Cavalin mới viết xong tác phẩm trên, bởi mẹ của em là một người Trung Quốc nên muốn con xuất bản sách bằng tiếng Trung. Chính việc dịch từ tiếng Anh sang tiếng Trung đã ngốn mất khá nhiều thời gian của Cavalin.

Sau khi xuất bản, cuốn sách được bán khá chạy ở Đài Loan, Singapore, Malaysia và một số nhà sách của cộng đồng Châu Á ở miền Nam California. Riêng tại thị trường Mỹ, tác phẩm được xuất bản bằng sang tiếng Anh.

Sau khi lấy bằng cử nhân ngành toán học, "thần đồng" Cavalin dự định tiếp tục học lên cao để lấy bằng tiến sĩ. Song với cậu mọi thứ vẫn chỉ là dự tính bởi hiện tại Cavalin mới chỉ ở tuổi thiếu niên.

"Ai biết đâu được. Tương lai đang ở rất xa, bây giờ thì tôi chưa thể nhìn thấy được. Hiện tại tôi có một số kế hoạch cho vài năm tới", Cavalin cười mỉm khi nghĩ về những điều còn đang chờ đợi ở tương lai khi em trưởng thành.

Thụy Ân

(Nguồn: Vnexpress)



shopqua trên facebook shopqua trên google