Company Logo
Rẻ cho mẹ, đẹp cho con yêu
gọi điện cho shopqua

Ms.Nguyên - 098 224 2238

Ms.Nguyên - 090 962 0234

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
65 Nguyễn Cừ, P.Thảo Điền, Q.2, Tp HCM

 

 TK NH Đông Á: 0102504268
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH VIB: 627704061351919
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH BIDV: 31010000118382
 Lê Việt Hùng

 TK NH VCB: 0071003569687
 Lê Việt Hùng

 TK NH ACB: 105289649
 Lê Thị Việt Hà

Thông tin liên hệ và thanh toán
  • MẮT KÍNH SÀNH ĐIỆU CHO BÉ

GIỎ HÀNG

Giỏ đang trống
Giao hàng đặt mua trên toàn quốc trong vòng 48h.

Danh mục sản phẩm

Danh mục dịch vụ

Trên Facebook

Trên Google+

 


Bạn đang tìm kiếm một món quà tặng vật chất cho bé, xin mời bạn đến gian hàng thời trang trẻ em của chúng tôi 


Trong chuyên mục này chúng tôi muốn chia sẻ với mẹ và bé những món quà tặng "phi vật chất" nhưng rất có ý nghĩa, đó là những kinh nghiệm làm cha làm mẹ, những phương pháp nuôi dạy trẻ hay, những lời hay ý đẹp... Mong rằng với những quà tặng "phi vật chất" này quí phụ huynh và bé có thể thu được cho mình những điều hay.

Nước Nhật giáo dục trẻ mầm non như thế nào?

Tận mắt chứng kiến về giáo dục mầm non Nhật Bản, tôi không khó hiểu lắm khi thấy đất nước mặt trời mọc này lại đầy những con người phi thường, dù trong chiến tranh, trong phát triển kinh tế, hay cả trong những thảm họa thiên tai khủng khiếp như động đất, sóng thần, họ vẫn thể hiện một tinh thần vô cùng Nhật Bản.

Bằng cách nào mà họ lại có thể dạy trẻ em làm được những điều tuyệt vời đến như vậy? Để làm sáng tỏ vấn đề này, tôi đã có những buổi thảo luận và trao đổi trực tiếp với cô hiệu trưởng cùng các cô giáo trong trường.

Nếu bé tự mày mò và phát hiện ra rằng màu xanh da trời trộn với màu vàng sẽ thành màu xanh lá cây, bé sẽ nhớ rất lâu.


Chơi để học và học qua chơi

Cô giáo chủ nhiệm lớp Usagi-gumi giải thích với tôi, quan điểm cơ bản của giáo dục Nhật Bản là: “Tạo điều kiện tối đa để trẻ tự trải nghiệm và khám phá”. Cách tiếp nhận kiến thức của trẻ không giống như người lớn.

Người trưởng thành có học bằng cách đọc sách, hoặc nghe người khác giảng giải lại là có thể hiểu và nắm vững vấn đề, còn trẻ em thì không học như vậy. Trẻ không khám phá thế giới bằng sách vở, mà bằng chính những điều các em trải qua.

Trẻ có thể học thuộc lòng “hạt nẩy mầm thành chồi, chồi lớn thành cây, cây ra nụ, nụ nở thành hoa...”, nhưng chỉ là học thuộc lòng thôi, chứ không phải thật sự hiểu.

“Nếu bé tự mày mò và phát hiện ra rằng màu xanh da trời trộn với màu vàng sẽ thành màu xanh lá cây, bé sẽ nhớ rất lâu” – cô chia sẻ.

Vì vậy, các cô luôn cố gắng nói ít nhất có thể, và tạo điều kiện cho các bé tự trải nghiệm. Một đứa trẻ tự mình khám phá ra rằng gõ 2 thanh kim loại vào nhau sẽ phát ra tiếng động, dù đó là điều ai cũng biết cả rồi nhưng với trẻ thì sự kiện đó cũng giống hệt như Edison phát minh ra bóng đèn vậy. Trẻ sẽ học được rất nhiều từ đó.

Bé thu hoạch khoai.


5 mục tiêu của trường mầm mon

Theo cô hiệu trưởng, một trong những điều rất quan trọng một trường mầm non cần làm được, đó là tạo ra một môi trường đủ phong phú cho trẻ trải nghiệm, từ cỏ cây, hoa lá, bãi cát, sân chơi, các trò chơi dân gian, đồ thủ công, màu vẽ... Những hoạt động vui chơi hàng ngày, cũng chính là những lớp học về thế giới bên ngoài dành cho trẻ.

Môi trường mà các trường mầm non Nhật Bản tạo ra không chỉ là “môi trường” về cơ sở vật chất, mà còn là môi trường tương tác giữa trẻ em với trẻ em, và giữa trẻ em với các cô giáo.

Các bé được khuyến khích chơi cùng nhau, khi thấy có bé nào chơi một mình thì các cô giáo sẽ ra hỏi chuyện và tìm cách giúp bé hòa nhập vào một nhóm nào đó.

Khi giữa các bé có xích mích – chuyện không thể tránh khỏi khi trẻ em chơi với nhau, đây cũng là lúc các cô giáo sẽ ra tay, nhưng không phải làm trọng tài phân xử “đúng-sai”, không có ai đúng, không có ai sai, cả hai phía đều phải nhìn lại xem mình đã có lỗi gì và xin lỗi bạn, sau đó ra dấu làm hòa.

Mới ít phút trước còn giận dỗi nhau là thế, vậy mà chỉ ít phút sau các bé đã nắm tay nhau, cười thật tươi và tiếp tục cùng nhau khám phá thế giới.

Không chỉ có vậy, nhà trường còn tổ chức rất nhiều các hoạt động tập thể, để các bé có cơ hội chơi đùa với nhau, hoặc cùng nhau nỗ lực, cố gắng vượt qua một thử thách trong trò chơi. Một tuần trung bình có từ 2-3 hoạt động như vậy. 

Tôi nhận ra rằng, trẻ em Nhật Bản được học cách ứng xử, đối nhân xử thế ngay từ khi các bé học trong trường mẫu giáo. Những chuẩn mực ứng xử, chuẩn mực đạo đức, văn hóa của dân tộc được các cô giáo khéo léo truyền cho trẻ từng chút một thông qua các hoạt động hàng ngày.

Các trường mầm non Nhật Bản luôn cố gắng tạo cho trẻ môi trường tốt nhất để đạt được 5 mục tiêu chính sau: Trẻ có tâm hồn phong phú; trẻ khỏe mạnh; trẻ hòa nhập và có nhiều bạn thân; trẻ chịu khó suy nghĩ; trẻ luôn cố gắng và nỗ lực.

Hãy để bé tự làm

Khi tôi kể rằng trẻ em Việt Nam dù học cấp I rồi nhưng vẫn còn nhiều bé được bố mẹ hoặc cô giáo xúc cho ăn, mặc quần áo hộ, lần này đến lượt cô hiệu trưởng tròn mắt ngạc nhiên.

Cô hiệu trưởng giải thích rằng, trẻ em khi mới bắt đầu tập làm một việc gì đó thì không thể làm tốt ngay được, không chỉ trẻ em Việt Nam mà trẻ em Nhật Bản cũng như vậy. Như việc mặc áo, lúc đầu các bé mặc rất chậm, xỏ nhầm tay, cài nhầm khuy suốt, nhưng rồi cứ làm nhiều thì các bé dần biết cách làm, làm nhanh hơn và chính xác hơn.

Hoặc đôi khi các bé đánh đổ những hạt đỗ, hạt vừng (dùng để chơi) vương vãi khắp lớp học, để dọn những thứ này đòi hỏi phải có sự khéo léo trong việc sử dụng chổi, nên bình thường dù các bé có quét đi quét lại vài lần cũng không sạch được. Và bao giờ sau khi các bé ra về hết, các cô giáo cũng phải dọn dẹp và sắp xếp lại lớp học một lần nữa.

“Nhưng chúng tôi vẫn cho các bé làm, làm không phải để dọn sạch lớp, làm là để rèn thói quen sạch sẽ, rèn tính cách tự giác cho trẻ.” – cô hiệu trưởng chia sẻ.

Một lớp học mẫu giáo công lập của Nhật Bản có thể lên tới 30 trẻ, nhưng chỉ có duy nhất một cô giáo. Nhưng tôi chưa từng thấy các cô giáo phải gào lên hay gồng mình để quản các bé, bởi vì các bé rất tự giác.

Bé mầm non học nấu ăn.


Bố mẹ đóng vai trò rất lớn

Trẻ em ở Nhật Bản chỉ đến trường từ 9h sáng đến 2h chiều, 5 buổi 1 tuần, tức là chỉ khoảng 25h/tuần, thời gian các bé ở bên gia đình nhiều hơn thời gian bé ở trường tới 7 lần. Chính vì vậy, bố mẹ đóng vai trò rất lớn trong sự phát triển và định hình tính cách của trẻ.

 “Ở trường chúng tôi có thể dạy trẻ cố gắng tự lập, giữ gìn vệ sinh, chấp hành luật giao thông... nhưng khi về nhà nếu bố mẹ lại làm ngược lại thì tất cả những điều trên sẽ trở thành vô nghĩa.” – Cô hiệu trưởng nói.

Dù các cô giáo có nỗ lực đến mấy để dạy trẻ đi đúng luật giao thông, nhưng khi đưa trẻ đi chơi bố mẹ lại vượt đèn đỏ thì trẻ cũng sẽ không chấp hành luật giao thông. Hoặc trong việc dạy trẻ tự lập, ở lớp các cô giáo cố gắng rèn thói quen cho trẻ biết dọn dẹp khi thấy bừa bãi, nhưng về nhà bố mẹ lại làm hộ thì trẻ cũng không hình thành được ý thức tự giác.

Để việc nuôi dạy trẻ đạt hiệu quả tốt hơn từ phía gia đình, các cô giáo thường xuyên có các buổi trao đổi và chia sẻ với phụ huynh về cách nuôi dạy con.

Các ông bố bà mẹ người Nhật cũng rất “nghe lời” cô giáo: “Về kinh tế hay kế toán thì tôi rất tự tin, nhưng về việc nuôi dạy trẻ thì tôi lại chẳng biết gì, nên tôi luôn cố gắng làm theo hướng dẫn của các cô giáo – những người có chuyên môn về việc này” - một người mẹ cho biết.
 

Bài và ảnh: Quách Đức Anh (Tokyo, Nhật Bản)
(Nguồn Vietnamnet)

Xử lý khi không có người giúp việc

Công việc, cuộc sống bận rộn dẫn đến việc một số gia đình phụ thuộc quá nhiều vào người giúp việc dẫn đến những hệ quả không hay mà báo đài vẫn hay đưa tin. Nên chăng chúng ta cần học cách điều chỉnh cuộc sống khi không có họ.

 

Từ Tết ra đến giờ tôi thấy nhà nhà vẫn náo loạn vì người giúp việc. Tôi là một người mẹ đi làm việc toàn thời gian, công việc quản lý rất bận rộn, 2 con lớn 12 và 10 tuổi và một bé 3 tuổi.

Không có bất cứ sự giúp đỡ nào từ bố của chúng cũng như của ông bà. Tôi nghĩ là nếu tôi “sống sót” được với việc không có người giúp việc, các nhà khác cũng có thể. Sau đây là những điều bạn nên suy nghĩ.

 

Ích lợi của việc không có người giúp việc

Bạn chủ động được cuộc sống của mình. Vì sao ư? Vì bạn hoàn toàn chủ động, không bị dựa dẫm vào một ai khác. Nhiều nhà bây giờ nói là họ “chiều giúp việc”, vì họ quá phụ thuộc vào người giúp việc. Đầu óc bạn sẽ trở nên “chiến lược” hơn để sắp xếp mọi chuyện trong nhà khi không có người giúp việc và điều này thực tế cũng sẽ giúp cho công việc của bạn.

Nếu bạn có con lớn, con bạn sẽ tự có ý thức với cuộc sống của mình hơn và với gia đình hơn. Con tôi, khi xuất hiện bóng dáng người giúp việc là tôi phải “gào” nhiều hơn chuyện chúng nó phải dọn phòng, phải làm cái này cái kia. Khi không có người giúp việc, không những tôi không phải “gào” mà chúng nó còn tự động chia thời gian ra để giúp mẹ.

Nếu bạn có con nhỏ, việc không có người giúp việc lại làm bạn có thời gian cho con hơn. Có người sẽ bảo, vớ vẩn, khi có người giúp việc làm việc nhà thì mình sẽ có thời gian chăm con được hơn chứ. Hãy thành thật với lòng mình.

Khi có người giúp việc, vô hình dung người giúp việc không chỉ làm việc nhà mà sẽ trông cả con bạn nữa, vì lúc đó bạn rất thảnh thơi để xem TV và gọi người giúp việc. Khi không có người giúp việc, tất nhiên mọi giao tiếp với con bạn, việc chăm sóc con ở trong tay bạn, và dĩ nhiên mọi giao tiếp, dù là đi “rửa đít” cho con cũng có thể tạo nên sự tiếp xúc hữu ích với trẻ.

 

Làm sao để công việc nhà trở nên dễ dàng?

Hãy lên kế hoạch tuần từ cuối tuần trước và lên kế hoạch của ngày hôm sau vào tối hôm trước. Đi chợ cho cả tuần, chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh, khi đang nấu bữa tối của ngày hôm nay hãy chuẩn bị luôn đồ cho tối hôm sau.

Giản đơn hóa công việc nấu nướng: Thứ nhất, hãy chuyển sang nấu ăn bằng lò nướng. Thức ăn nướng luôn ngon, bổ dưỡng và có lợi cho sức khỏe. Bạn có thể nướng được bất cứ thứ gì. Và đơn giản: bạn ướp mọi thứ từ tối hôm trước, buổi chiều khi về nhà chỉ việc cho vào lò nướng, không sợ cháy, không phải đứng trông, trong thời gian đó bạn làm được khối việc.

Thứ hai, hãy làm salad. Dưa chuột, cà chua, muối, giấm, đường, dầu oliu… một món salad ngon và bổ dưỡng trong vòng 15 phút. Và ăn không biết chán.

Làm việc nhà mọi lúc mọi nơi: Lúc bạn đang đánh răng, hãy tiện tay lau luôn cái bồn rửa mặt. Tắm xong, hãy lau luôn cái sàn nhà tắm. Hãy để một bình xịt tiệt trùng trên bồn vệ sinh, trước khi đi vệ sinh, lấy giấy vệ sinh xịt nước tiệt trùng lau cái bệ ngồi, 5 giây, không bẩn tay. Bên cạnh đó, hãy một tuần 1 đến 2 lần thuê người dọn nhà chuyên nghiệp đến tổng vệ sinh nhà cho bạn.

Tại từng thời điểm, hãy nhớ việc gì quan trọng nhất: Quần áo có thể chưa gấp vội, nhà có thể chưa lau… nhưng nhà vệ sinh thì phải luôn luôn sạch… vì có thể đó là nơi cần sạch sẽ nhất để bảo đảm sức khỏe cho cả nhà.

Luôn ghi lại những công việc cần làm. Luôn ghi những kế hoạch, ý tưởng bất chợt, những nhắc nhở về việc cần làm vào điện thoại thông minh trước khi đi ngủ, lên bảng đóng ở bếp hay phòng khách, dán lên tủ lạnh…để bạn không quên việc.

 

Mẹo để mang lại thời gian thật sự có ích cho bạn và con bạn:

1.Kiểm tra lại độ an toàn của nhà bạn:

Khi không có người giúp việc, đây là cái quan trọng nhất để bảo đảm khi đâu đó trong nhà bạn, con bạn có thể khám phá mọi ngóc ngách trong khi bạn đang ở tận trong bếp nấu cơm. Cửa cầu thang, ổ điện, các đồ vật dễ rơi dễ vỡ… đều phải kiểm tra và loại bỏ mọi rủi ro liên quan đến an toàn của con bạn.

2.Khoanh vùng chơi cho con:

Kể cả con bạn đã có phòng riêng, hãy khoanh một góc chơi nơi bạn sẽ thường ở đó nhất, ví dụ gần bếp hay gần phòng khách, bảo đảm bạn nhìn thấy và có thể nói chuyện với con được nhiều nhất.

3.Đầu tư vào đồ chơi cho con:

Với việc bỏ được khoản chi tiêu 3-4 triệu một tháng vào người giúp việc, hãy đầu tư khoản tiền đó vào những đồ chơi phát triển dài lâu cho con bạn. Hai vấn đề khi mua đồ chơi: hãy chọn đồ chơi tốt vì như thế là tiết kiệm và chọn đồ chơi có bộ, đưa lại cho con bạn những hoạt động trải nghiệm dài và con bạn sẽ chơi được những đồ chơi đó trong thời gian dài.

Nếu có bé gái, hãy mua đồ chơi như Barbie, trang trại, ngôi nhà... và con bạn có thể thay quần áo cho Barbie, đóng vai bố, mẹ, ông, bà với Barbie, xếp ngôi nhà Barbie, nấu ăn... và thỉnh thoảng bạn có thể mua thêm một vài chi tiết, nhân vật để mở rộng góc chơi. Một bộ sưu tập như thế cho con bạn chơi được ít nhất từ 2 tuổi đến 7-8 tuổi.

Tương tự, nếu là bé trai, hãy mua đồ chơi bộ như các đoàn tàu trong tập phim Thomas and friends. Con bạn có thể xếp đường tàu, nói chuyện với đoàn tàu, đóng vai với các đoàn tàu, cho các đoàn tàu đua nhau...

Bạn có thể mở rộng bộ đồ chơi bằng cách mua thêm đường ray, nhân vật. Bạn có thể tạo thêm sự thích thú cho con bằng cách xem thêm phim, đọc chuyện về Thomas và con bạn sẽ tạo nên những trò chơi, đóng vai như đã được xem.

4. Hãy tìm cho con bạn một hai người bạn:

Người trông trẻ tốt nhất là bạn đồng lứa của con bạn, cùng tuổi hoặc chênh trong khoảng 2-3 tuổi. Người lớn chơi với trẻ con 1 tiếng thì mệt nhưng con trẻ có thể chơi với nhau 2-3 tiếng mà không hề mệt nếu bạn tạo được một môi trường có đồ chơi mở như đã nói ở trên. Việc này không những làm bạn đỡ mệt mà còn là cơ hội phát triển kỹ năng xã hội tốt nhất cho con bạn.

Người giúp việc thường để cho con bạn ngồi trước màn hình TV quá nhiều. Tuy nhiên, sau những giờ hoạt động sôi nổi với bạn, cho con bạn dùng những thứ công nghệ cao như iPad hay Kindle cũng sẽ giúp bạn có thêm thời gian để thư giãn.

Việc trẻ con sử dụng iPhone, iPad hay nhiều thứ công nghệ cao khác vẫn đang còn nhiều tranh cãi về sự ảnh hưởng của nó lên con trẻ, nhưng có một thực tế là chúng ta ở trong thời đại này và đây là một phần trong cuộc sống không thể gạt bỏ ra được.

Khác với TV khi trẻ con chỉ thụ động ngồi vào màn hình mà không có điểm dừng, những ứng dụng trên iPad hay các công cụ tương tự đưa đến cho trẻ con sự chủ động nhiều hơn, tương tác nhiều hơn. Trẻ tự chọn cái mình thích, tự bật, tự chuyển...

5.Từ lúc 6 tháng tuổi, hãy nên cho con bạn đi nhà trẻ:

Nhiều nhà nghĩ cho con đi sớm thì thương con quá. Thực tế là nếu bạn không đi làm thì không còn gì để nói nữa. Nhưng nếu con bạn ở nhà với người giúp việc thì nhà trẻ mang lại nhiều lợi ích hơn cho con bạn về mọi mặt phát triển trí não, ngôn ngữ, vận động, sức khỏe, cảm xúc xã hội, sự độc lập... nếu bạn cho con đi nhà trẻ sớm và chọn được nhà trẻ tốt.

 

Phạm Thị Cúc Hà

(Nguồn VnExpress)

Chị Hà ở Pháp chia sẻ cách dạy con sống tự lập

Cậu bé Pháp đang tập ăn. Ảnh: wanderingparis.blogspot.com


Cuối tuần, bố sẽ chăm con

Lấy chồng người Pháp rồi sang Paris sinh sống và sinh con, có thể nói con trai tôi thật may mắn khi được dạy dỗ, tiếp thu bởi hai nền văn hóa Việt và Pháp.

Trước khi có con, tôi vẫn thường quan sát và học hỏi cách các bà mẹ khác dạy con mình. Tôi để ý thấy các ông bố, bà mẹ Pháp thường dành rất nhiều thời gian cho con cái.

Đặc biệt, những ngày cuối tuần là ngày của các ông bố. Nếu ra công viên vào ngày đó, bạn sẽ hiếm khi gặp các mẹ, thay vào là các bố đang vui đùa cùng con. Tính tự lập, tự giác của trẻ rất cao, đó là điều mà tôi thích nhất và muốn dạy con như thế.

Đối với những phụ nữ Việt sinh sống tại nước ngoài, khi sinh con, không phải ai cũng có điều kiện để đón bà ngoại sang chăm sóc. Nhưng đôi khi, điều thiệt thòi đó lại là điều tốt, vì cả mẹ lẫn con đều tự lập hơn, và ngay cả cách dạy con cũng dễ hơn, bởi không bị chi phối bởi nhiều ý kiến khác nhau của hai thế hệ.

Dạy con tự lập trong cách ngủ

Là phụ nữ Việt, lại là người gốc Bắc nên tôi cũng khá bảo thủ trong việc giữ gìn gốc gác của mình. Cho dù con trai tôi không ở gần gia đình bên ngoại, nhưng từ khi bé sinh ra, yêu cầu đầu tiên của tôi dành cho bé là con phải biết tiếng Việt.

Tôi hát, nói chuyện với con bằng tiếng Việt để con thấm dần. Nhưng cách cho con ngủ thì tôi lại hoàn toàn theo kiểu Pháp, nghĩa là để bé ngủ riêng chứ không nằm cùng giường với bố mẹ.

Nhiều bạn bè tôi ở Việt Nam, con lớn 7-8 tuổi vẫn chưa dứt được chuyện ngủ chung, và tôi hoàn toàn không tán đồng việc đó. Nhà tôi rất nhỏ, chỉ có một phòng ngủ nhưng chúng tôi vẫn xếp cho bé một chiếc cũi riêng, nằm trong phòng bố mẹ khi bé còn nhỏ.

Tới gần một tuổi, chúng tôi nhường hẳn phòng ngủ cho bé, bởi lúc đó bé đã nhận biết được nhiều, nếu lúc nào cũng thấy có bố mẹ trong phòng, bé sẽ đòi theo. Đôi khi con trai tôi cũng nũng nịu và đòi mẹ ngủ trong phòng bé, nhưng tôi chỉ dỗ dành, cho bé đọc sách rồi vẫn để bé tự ngủ.  

Nhiều người nói với tôi rằng, họ không nỡ để con ngủ riêng vì thương lắm. Nhưng cứ thương con như thế, càng lớn thì càng khó tách để con ngủ riêng.

Tự lập trong cách ăn

Ngay cả với việc để bé thôi bú đêm, tôi cũng khá cứng rắn và nhận được sự phản đối của mẹ tôi. Tuy nhiên, tôi chỉ đồng ý một phần với mẹ khi bé còn nhỏ. Vì bé bú hoàn toàn sữa mẹ nên chóng đói hơn, tôi cho bé bú theo nhu cầu của bé.

Nhưng tới 5 tháng tuổi mà bé vẫn còn dậy ăn khuya thì tôi kiên quyết bắt bé bỏ thói quen đó. Tôi cho bé bú no trước khi ngủ, đêm bé thức dậy đòi ăn, tôi chỉ dỗ dành để bé ngủ lại, chứ nhất định không cho bú. Kết quả là chỉ sau một đêm, bé đã không còn thức dậy đòi ăn nữa.

Mười lăm tháng tuổi, tôi dạy bé cách cầm muỗng tự xúc ăn, tất nhiên là vẫn phải có sự trợ giúp của người lớn, nhưng bé rất sung sướng và tỏ qua thích thú khi đút được đồ ăn vào miệng. Đồ ăn phải làm nhiều hơn để trừ đi phần bé làm rơi vãi, đồng thời bố mẹ cũng phải kiên trì.

Nhiều khi tôi thắc mắc với bạn bè, tại sao không để con bạn tự xúc ăn, họ thường nói: “thôi, bé xúc lâu lắm, còn ngậm trong miệng, cả tiếng đồng hồ chưa xong, để mình xúc giùm cho lẹ”.

Đó chính là cái dở trong cách dạy con của chúng ta, chỉ vì muốn cho nhanh và làm việc khác mà vô tình tạo nên sự ỷ lại cho bé, chỉ ăn khi có người đút. Tôi còn nhớ có lần tới chơi nhà hai người bạn Pháp, có cô con gái nhỏ mới hơn hai tuổi. Bé ngồi ăn một mình, và gọi bố tới giúp khi gần hết đồ ăn trong bát, ăn xong cô bé xếp ghế rồi vào rửa tay và chơi đồ chơi trong phòng riêng.

So sánh với cách các bà mẹ Việt hay bà nội, ngoại khi cho con ăn, nhiều khi cầm bát chạy long vòng theo sau đứa trẻ, tranh thủ lúc bé cười là đút thật nhanh đồ ăn vào miệng, tôi vừa thương bé, vừa thương các mẹ, các bà.

Nếu ở Việt Nam, câu hỏi bạn thường nhận cũng như cách các bà mẹ quan tâm tới con mình là tháng này bé tăng được mấy cân, thì ngược lại, ở Pháp chẳng ai đặt nặng vấn đề đó.

Bé khỏe mạnh, không bệnh tật, chơi đùa, ngủ đủ giấc là những điều quan trọng hơn cả. Nếu bé không muốn ăn bữa tối nay, cũng không sao, ngày hôm sau bé sẽ ăn bù và sẽ tự hiểu, nếu không ăn thì đi ngủ với bụng đói chẳng dễ chịu chút nào.

Tự lập trong sinh hoạt hàng ngày

Sau một tuần đưa bé đi học, cô giáo gọi tôi lại và nói: Chị hãy để bé tự đi giày, bé hai tuổi rồi, đã lớn để tự làm việc đó. Chị cũng đừng nên bế bé mỗi khi tan học, hãy để bé tự đi.

Thực sự đúng là các bà mẹ Việt chúng ta hay có  thói quen chăm bẵm con quá, và hay làm giùm cho con vì thường nghĩ, con còn nhỏ lắm, lớn lên con sẽ làm được thôi. Tôi nghe lời cô giáo, chỉ hướng dẫn chứ không trực tiếp làm, và mỗi khi thực hiện xong một việc, tôi đều cổ vũ bé.

Vậy là khi hai tuổi, con tôi đã có thể tự bóc bánh ăn, rồi vứt vỏ trong thùng rác, tự rửa tay, cởi quần và đi giày. Trước khi đi ngủ, bé đều xếp dọn sạch sẽ đồ chơi, cũng có lúc bé nóng nảy, quăng đồ và nằm ăn vạ. Nhưng tôi phải cố nén giận và ra cầm tay bé, dắt lại gần món đồ bé vừa vứt và yêu cầu bé nhặt lên. Thay vì làm thay cho bé,  mẹ chia sẻ và làm cùng bé, bé sẽ làm theo và quên đi cợn giận dỗi.

Dạy một đứa trẻ hoàn toàn không đơn giản, nhất là khi bạn sống trong một xã hội, một đất nước khác với cách sinh hoạt, nhận thức khác với những gì ông bà cha mẹ bạn đã dạy.

Tuy nhiên, dung hòa giữa truyền thống Việt Nam và cách dạy con hiện đại kiểu Pháp sẽ giúp bạn có thêm nhiều thời gian cho bản thân cũng như các thành viên khác trong gia đình. Bạn cũng bớt mệt hơn và bản thân con bạn cũng khám phá được thêm nhiều điều khi bé tự làm mọi việc. Điều đó giúp bé rất nhiều trong việc phát triển sau này.

Trước khi có con, tôi vẫn luôn hình dung cảnh nhà cuống quýt, rối tung lên khi có con nhỏ, bởi đã chứng kiến khá nhiều. Trẻ khóc, bà ngoại bế bồng ru ngủ, rồi bà mẹ trẻ tóc rối bù mệt mỏi. Hình ảnh này hoàn toàn trái ngược với cảnh phụ nữ Pháp sau khi sinh, họ chỉ có một mình vì chồng đi làm, nhưng vẫn khá thảnh thơi.

Tôi cũng theo cách đó, có nghĩa là không để con nhỏ chi phối hoàn toàn bản thân, chỉ chăm chăm lo tới con mà quên bản thân mình.


Một số thông tin của mẹ Pamela Druckerman, tác giả 2 quyển "French Children Don't Throw Food" và "Bringing up Bébé", tôi thấy có mấy điều tôi thấy không đúng lắm, ví dụ như là bà mẹ Pháp không cho con bú vì sợ hỏng ngực, tôi thấy ngược lại, thường là họ cho bú mẹ, chỉ sau tháng thứ 3- 4, khi mẹ phải đi làm thì mới bắt buộc cho bú bình vì phải gửi trẻ. Các bà mẹ còn ao ước chồng làm thu nhập cao để họ ở nhà chăm sóc con, thay vì đi làm nữa kia.
Và tôi cũng chưa bao giờ thấy ai bỏ rượu vào bình sữa của trẻ cả. Thời xưa, tức là thời ông bà hoặc bố mẹ chồng tôi, bác sĩ ít khuyến cáo chuyện các mẹ hút thuốc và uống rượu khi mang thai và cho con bú nên còn có chuyện các bà vẫn hút thuốc, uống rượu vang. Nhưng giờ thì hết rồi, trừ dân nghiện rượu thôi.

 
Hà Millard  (Pháp)

Để nhẹ nhàng, thỏa mái cho con và mẹ

Trên các trang thông tin ở nước ngoài, cái tôi thấy nhiều là các bố mẹ bàn nhau trẻ có đủ chất không, có khỏe mạnh, ít ốm không, làm thế nào khuyến khích trẻ ăn đa dạng..., chứ chẳng thấy nói gì đến việc trẻ lười ăn, làm thế nào để con ăn nhiều hơn!

Trong tất cả những công việc xung quanh vấn đề nuôi dạy con thì ăn uống là việc thường xuyên, tốn công sức và dễ gây sức ép nhất. Trên các diễn đàn và các cuộc trò chuyện hàng ngày thì đây là chủ đề làm các bà mẹ bức xúc hơn cả. Tôi cũng đã có thời gian không biết nên làm gì. Dưới đây xin chia sẻ với các bố mẹ trải nghiệm của riêng tôi.

mẹ cho bé ăn dặm

Đứa con gái lớn của tôi trước 2 tuổi ăn rất ngon miệng, cháu tu một lèo, vài phút hết bình sữa, bát cháo, ăn một lúc là hết. Hoa quả cắt miếng nhỏ ra khoảng 1/3 bát, cháu hào hứng xúc ăn ngon miệng. Tôi nuôi con tự nhiên như vậy, không phải ép, vì tôi thấy cháu ăn cũng được, lúc cháu không muốn ăn cũng là lúc gần hết suất nên tôi cũng thôi, chẳng cần thiết phải ép nốt.

 

Mọi việc không có gì đáng nói đến khi cháu ngoài 2 tuổi, có lẽ ở nhà bà và bác giúp việc ép ăn, đi học cô ép ăn, và thêm chuyện cháu hay bị táo bón nên cháu bắt đầu lười ăn. Phản ứng tâm lý chung của một bà mẹ là tôi sinh ra lo lắng. Hết dỗ dành, thúc giục rồi cáu gắt, quát mắng cháu. Những lúc như vậy tôi thấy mình vất vả, cáu bẳn mà kết quả không khả quan là mấy. Nhìn con còn thấy thương con hơn, nhiều khi thấy nét mặt cháu chán lắm, không muốn nuốt, miệng suýt ọe ra. Như vậy con tôi cũng khổ quá.

 

Người lớn như chúng ta bị ép ăn cũng thấy khổ. Đi ăn cỗ mà bị gắp cho miếng nào không hợp ý cũng không muốn ăn. Tôi nghĩ, có cách nào tốt hơn không? Ăn uống đáng lẽ phải là thưởng thức mà lại trở nên khổ sở thế à. Nhưng cháu không chịu ăn, không ăn thì thiếu chất, bệnh tật thì sao???

 

Tôi bắt đầu quan sát. Sao bây giờ nhiều trẻ biếng ăn thế? Ngày xưa đâu có vậy. Sao các trẻ ở nông thôn thường không biếng ăn như các trẻ ở thành thị? Sao càng gia đình nào quan tâm lo lắng, chăm bẵm đến từng miếng cơm cho con thì con càng lười ăn?

 

Tôi cũng chợt nhận ra. Tôi kinh doanh vitamin và thực phẩm bổ sung, tìm kiếm các trang thông tin ở nước ngoài nhiều, cái tôi thấy các bố mẹ bàn nhiều là có đủ chất không, có khỏe mạnh, ít bị ốm không, làm thế nào để khuyến khích trẻ ăn đa dạng, làm thế nào để khuyến khích trẻ ăn cân bằng...? Chứ chẳng thấy nói gì đến việc lười ăn, làm thế nào để con ăn nhiều hơn. Để ý thì thấy các quảng cáo ở Việt nam đa phần là kích thích bé ăn ngon miệng, tăng cân, phát triển chiều cao... Tại sao có sự khác biệt này?

 

Tôi phải bắt đầu tìm hiểu lại thông tin. Trước kia sống ở nước ngoài nhiều năm nhưng tôi chưa bao giờ để ý đến chuyện họ nuôi dạy con thế nào. Tôi chỉ học hành, nghiên cứu, và đi làm thêm. Giờ rỗi thì đi chơi, tụ tập bạn bè. Đến khi có gia đình thì tôi chỉ chuẩn bị cho mình cách dạy con thế nào, cách xử lý khi con hờn, khi con không nghe lời, chưa bao giờ tôi để ý đến chuyện ăn uống. Giờ thì đó là nhiệm vụ của tôi.

 

Tôi đọc và tham khảo các nguồn rồi rút ra như sau:

 

- Không một bác sỹ hay sách vở nào kể cả tây, kể cả ta đồng ý chuyện ép trẻ ăn. Ép trẻ ăn sẽ làm trẻ sợ ăn, lười ăn, không còn hứng thú ăn nữa. Theo các hướng dẫn ở nước ngoài, cha mẹ chọn đồ ăn phù hợp cho con, hướng dẫn và dẫn dắt trẻ, nhưng ăn bao nhiêu, nhiều hay ít là quyền tự do của trẻ. Họ không đồng ý thậm chí cả chuyện khuyến khích trẻ ăn, chứ không nói đến chuyện ép ăn. Không thúc giục, gây áp lực, tạo không khí căng thẳng trẻ sẽ càng khó ăn.

 

Lý do họ nói là tại vì: Mỗi người có nhu cầu, sự hấp thụ thức ăn và mức độ sử dụng năng lượng khác nhau. Có người lớn ăn 2 lưng cơm vẫn béo, có người ăn 4 bát vẫn gầy. Cơ thể sẽ học cách tự cân bằng (tuy không phải ngày một ngày hai, có thể sau cả tháng mới nhận ra sự thiếu hụt và thèm ăn).

 

Cơ thể học cách tự cân bằng và nhận biết nhu cầu chỉ khi còn nhỏ, cơ thể học tập và thích nghi mọi mặt. Một con sâu không học cách thoát ra được khỏi kén đúng thời điểm thì sẽ không bao giờ làm được sau này. Một đứa trẻ nếu khoảng năm thứ 2 không biết đi, thì sau này tập đi sẽ rất khó. Trẻ hơn một tuổi sẽ rất hứng thú việc tự tập xúc ăn, tự nhai và nuốt. Nếu qua thời gian này, trẻ sẽ không hứng thú và coi đó như cực hình bắt buộc.

 

Cũng như vậy, các chuyên gia nước ngoài nói, giống như mọi loài vật, con người cũng vậy, bản năng sống cần được coi trọng. Họ coi thời điểm khi trẻ còn nhỏ là giai đoạn quan trọng để trẻ học biết thế nào là đói, thế nào là no, biết nhu cầu cơ thể mình. Nếu trẻ bị ép ăn, lớn lên sẽ mất đi bản năng này và sau này sẽ ăn theo thói quen, có thể thiếu dinh dưỡng, hoặc có thể béo phì. Trẻ cũng cần học cách tự quyết định, tự lập và tự chủ một số việc, học từ nhỏ tới lớn. Bố mẹ không nên quyết định mọi thứ cho con, và ép con làm theo trong đó khởi đầu là quyết định nên ăn bao nhiêu.

 

Nói như vậy không có nghĩa là không quan tâm đến cân nặng và sự phát triển của trẻ. Nếu trẻ biếng ăn, thiếu dinh dưỡng thì cần phải khám và bổ sung. Nếu cần thì chữa, nhưng họ bảo chữa chứ không được ép ăn.

 

Tôi nghĩ. Đúng. Ăn uống là một bản năng sơ đẳng, hàng ngày, học một cách tự nhiên đơn giản nhất mà không để con tự học thì làm sao còn đòi hỏi con học những gì khó khăn hơn như kiến thức, như kỹ năng sống mà nhiều bố mẹ đang cố cho con theo.

 

Việt Nam mình trước kia toàn trẻ gầy, không bị ép ăn nên thế hệ trưởng thành hiện tại là tương đối cân đối. Với sự tăng không cân bằng ở một số vùng, 20 năm nữa mới có thể biết được dân số VN ở các thành phố lớn béo phì nhiều như thế nào, các nước phương tây đã từng trải qua. Chắc vì vậy mà nước ngoài tại sao họ quan tâm đến đủ chất, không sợ nhiều tới vấn đề cân nặng của trẻ. Thậm chí trẻ "bụ bẫm" còn bị phân biệt.

 

- Ok, vậy câu hỏi tiếp theo là các con tôi có thấp bé, nhẹ cân không? Tôi cho con đi khám, các bác sỹ bảo bình thường. Tra chỉ số cân nặng, chiều cao theo độ tuổi trên trang web Trung tâm phòng chống Bệnh quốc gia của Mỹ (CDC.gov) cũng nằm trong chỉ số bình thường. Như vậy thì tại sao phải làm khổ mình, khổ con, biến bữa ăn hôm nào cũng thành một cuộc chiến??? Trong khi làm thế còn tước bỏ sự ngon miệng, sự thích thú ăn của con, một điều rất đáng tiếc khi bị mất.

 

Bước tiếp theo là thực hành. Tôi chuẩn bị tinh thần trước là sẽ không dễ dàng. Ấy thế mà tôi cũng không vượt qua được "cám dỗ" thúc giục và một phần nào ép con. Một hai ngày đầu, con tôi ăn chỉ vài miếng rồi thôi. Tôi sốt ruột lắm, lý thuyết thì mình rõ rồi đấy, mà làm được sao khó thật. Như họ nói thì có khi cần cả tháng để bản thân cơ thể con tự điều chỉnh. Tôi có đợi được cả tháng hay không? Lúc đó con tôi sẽ ra sao?

 

Tôi quyết định làm từ từ, thay đổi cho phù hợp với bản thân. Tôi quyết định cố gắng giảm dần rồi chấm dứt hẳn chuyện thúc giục, chỉ thỉnh thoảng khéo nhắc con khi con mải chơi, không nhớ xúc ăn. Và phương pháp tôi chọn là "Con ăn hết bát cơm trước 7 rưỡi thì đi dạo và đi xe đạp, ăn hết sau giờ đó thì không được đi chơi nữa, chỉ được xem hoạt hình. Mà không ăn hết thì không được gì cả"; "Con không uống xong cốc sữa thì không được vào đánh răng cùng mẹ".

 

Biết con thích đi chơi, thích làm cùng mẹ lắm, nên chắc chắn con sẽ cố gắng. Nếu có khi nào con không ăn được nữa, đành từ bỏ sở thích kia thì có nghĩa là con chán lắm rồi. Ép hơn nữa chỉ phản tác dụng. Mục tiêu con đã rõ, con ăn để đạt được mục tiêu đó (đành vẫn phải dùng phần thưởng cho cái bản năng tự nhiên của con tôi!) Quả thật cháu ăn tự giác, hào hứng và nhanh hơn. Chứ tôi có ép và giục thì mỏi mồm mới được một miếng. Tuy nhiên, có hôm thì nhanh thật, có hôm thì "Mẹ ơi con no lắm rồi, con đau bụng lắm rồi, để mai mình đi xe đạp mẹ nhé". "Con không ăn hết được à, thế thì không được đi xe đạp, cũng không được xem hoạt hình, chán nhỉ. Thôi mai con ăn giỏi để mẹ con mình đi nhé". Mặc dù tôi cũng không hài lòng tý nào nhưng phải chấp nhận hôm thế này hôm thế kia thôi. Làm gì với trẻ cũng phải kiên trì mà. Tôi bình tĩnh làm được những điều này vì tôi hiểu mình đang làm gì, hoàn toàn tự tin mình không ép con ăn là đúng.

 

Tôi viết ra những dòng này vì tôi thấy bức xúc của các mẹ, thấy sự sợ ăn của các con. Nuôi dạy con ai cũng có cách khác nhau, tùy vào tính cách của đứa trẻ, của bố mẹ và của hoàn cảnh, không cái nào là hoàn toàn đúng. Ở đây tôi chỉ có ý muốn chia sẻ để mọi người tham khảo. Mong các bố mẹ và các con bớt căng thẳng để cuộc sống nhẹ nhàng, thoải mái hơn.

 

Một người mẹ

(Nguồn VnExpress)

Cư xử khi trẻ ngang bướng

Các nhà khoa học phát hiện, đánh hoặc tát con trẻ khi chúng cư xử sai quấy có thể phản tác dụng,  khiến chúng trở nên hung hãn hơn với người khác khi lớn lên.

Theo tờ Daily Mail, một cuộc khảo cứu các nghiên cứu kéo dài 20 năm qua cho thấy, trẻ nhỏ thường bị đánh, tát hoặc la mắng khi hư thường xuyên bao nhiêu thì khả năng chúng có hành vi tương tự khi lớn lên sẽ tăng cao bấy nhiêu.

 

Dùng đòn xử phạt trẻ có thể khiến chúng trở nên hung hãn hơn khi lớn lên. Ảnh minh họa: WordPress.
Hai nhà nghiên cứu, tiến sĩ Joan Durrant thuộc Đại học Manitoba và Ron Ensom thuộc Bệnh viện Nhi ở Đông Ontario, viết trên tạp chí của Hiệp hội Y khoa Canada: “Gần như không có ngoại lệ, các nghiên cứu phát hiện rằng việc trừng phạt về thể chất song hành cùng việc tăng cao sự hung hăng đối với cha mẹ, anh chị em, bạn học và bạn đời”.

Các chuyên gia trích dẫn kết quả một nghiên cứu 500 gia đình phát hiện, sẽ ít có khả năng trẻ em đối đầu với người lớn khi cha mẹ được chỉ dẫn ngừng dùng đòn trừng phạt con. Họ nhấn mạnh thêm rằng, nhiều nghiên cứu còn nhận thấy, việc giơ tay dọa đánh trẻ đã làm tăng nguy cơ phát triển các vấn đề về sức khỏe tâm thần như suy nhược.

Các chuyên gia nhận định, quan điểm của các xã hội về việc trừng phạt thể chất đã thay đổi suốt 20 năm qua và không còn được coi là cách tốt nhất để xử lý những đứa trẻ ngang bướng.

Ở Mỹ, một cuộc thăm dò dư luận mới đây cho thấy, hầu hết các bậc phụ huynh nói họ đã sử dụng “những khoảng thời gian nghỉ” hoặc tước đoạt đồ chơi yêu thích như biện pháp trừng phạt. Tuy nhiên, 1/5 số phụ huynh được hỏi tiết lộ họ nhiều khả năng sẽ đánh đòn trẻ.

Việc tạt tai hiện hợp pháp ở Mỹ kèm theo một số quy định giới hạn khác nhau giữa các bang. Dẫu vậy, nó bị cấm ở 20 quốc gia châu Âu, kể cả Đức, Tây Ban Nha và Hà Lan.

Ở Anh, “việc đánh đập hợp lý” ở nhà riêng được cho phép nhưng bị cấm “để lại vết” trên da kể từ năm 2004. Theo một cuộc thăm dò dư luận gần đây, 71% bậc phụ huynh ở đảo quốc sương mù ủng hộ cấm đánh đập.

Nhóm nhà nghiên cứu cho rằng, các chuyên gia cần phải giúp những người làm bố, làm mẹ học cách xử phạt hiệu quả và phi bạo lực vì nhiều người không hiểu nguyên nhân thúc đẩy hành vi của trẻ.

Tiến sĩ Durrant phát biểu trên tờ MyHealthNewsDaily rằng: “Họ (các bậc phụ huynh) nhiều khả năng tin rằng con của họ đang chống đối hoặc cố tình sai quấy. Nhưng trong hầu hết các trường hợp, bọn trẻ đơn giản chỉ làm những gì là bình thường đối với quá trình phát triển của chúng”.

Các kỹ năng bao gồm nhận biết việc trẻ mới biết đi thường có xu hướng nói không với mọi thứ, phớt lờ trẻ 10 giây khi chúng gây phiền toái trước khi hướng sửa chữa hành vi của chúng. Một phương pháp khác là đặt ra các quy định nhưng cũng giải thích vì sao chúng phải được áp dụng.

Thanh Bình

(Nguồn Vietnamnet)



shopqua trên facebook shopqua trên google