Company Logo
Rẻ cho mẹ, đẹp cho con yêu
gọi điện cho shopqua

Ms.Nguyên - 098 224 2238

Ms.Nguyên - 090 962 0234

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
65 Nguyễn Cừ, P.Thảo Điền, Q.2, Tp HCM

 

 TK NH Đông Á: 0102504268
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH VIB: 627704061351919
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH BIDV: 31010000118382
 Lê Việt Hùng

 TK NH VCB: 0071003569687
 Lê Việt Hùng

 TK NH ACB: 105289649
 Lê Thị Việt Hà

Thông tin liên hệ và thanh toán
  • MẮT KÍNH SÀNH ĐIỆU CHO BÉ

GIỎ HÀNG

Giỏ đang trống
Giao hàng đặt mua trên toàn quốc trong vòng 48h.

Danh mục sản phẩm

Danh mục dịch vụ

Trên Facebook

Trên Google+

 


Bạn đang tìm kiếm một món quà tặng vật chất cho bé, xin mời bạn đến gian hàng thời trang trẻ em của chúng tôi 


Trong chuyên mục này chúng tôi muốn chia sẻ với mẹ và bé những món quà tặng "phi vật chất" nhưng rất có ý nghĩa, đó là những kinh nghiệm làm cha làm mẹ, những phương pháp nuôi dạy trẻ hay, những lời hay ý đẹp... Mong rằng với những quà tặng "phi vật chất" này quí phụ huynh và bé có thể thu được cho mình những điều hay.

Trẻ nhỏ ở Mỹ học như thế nào?

Ở Mỹ, nếu cuối năm trẻ học lớp một tuyên bố thích đi học, đó chính là thành công của giáo viên trong cả năm.

Chẳng học gì, suốt ngày chỉ chơi thôi

“Đi học dễ quá, chẳng học gì suốt ngày chỉ chơi thôi”- đó là tuyên bố “xanh rờn” của Nhím, con gái anh Minh (hiện đang học tại trường tiểu học Garvy J Elementary School, Chicago, Mỹ).

Ở lớp Nhím, đầu năm học các cô giáo đều nhắn nhủ các phụ huynh rằng, nếu cuối năm các cháu tuyên bố thích đi học thì đó là thành công lớn nhất trong cả năm. Thầy cô ở đây luôn nhắc đi nhắc lại với phụ huynh rằng, đừng bao giờ ép con làm bài tập quá nhiều. Điều mà thầy cô ở trường mong muốn chỉ là các cháu có học và có làm bài. Không cần số lượng.

Buổi sáng, Nhím thức dậy lúc 7h30, bé tự chuẩn bị quần áo, vệ sinh cá nhân, ngồi vào bàn ăn sáng. Vợ chồng anh Minh chỉ làm công việc duy nhất là chuẩn bị đồ ăn trưa để Nhím mang đến trường. Trong ba lô đi học của Nhím cũng chỉ có thế, không có sách vở bởi những thứ này đã để ở lớp.

Một lớp học ở của trẻ ở nước ngoài (Ảnh minh hoạ: Kim Ngọc Minh)

 Buổi học của Nhím bắt đầu từ 8h30 nhưng chỉ cách đó 10 phút bé mới từ nhà đi bộ đến trường. Được đi học là điều mà Nhím vô cùng thích thú. Lớp học của Nhím được bố trí rất lạ, ngồi trong lớp, học sinh tự do thảo luận vấn đề cô giáo giao. Lớp học như một vườn bách thú thu nhỏ bởi ngoài sách vở, tranh ảnh, đàn piano, còn có cả những vật nuôi nhỏ như  thỏ, chuột lang, rắn, cá, kỳ nhông, rùa, ếch... và cả những gốc cây to.

Học về quả bí ngô thì các cháu được đi thăm trang trại cả một ngày. Học về chim và muông thú, các cháu cũng được trực tiếp đi đến vườn bách thú. Khi học về vẽ tranh, các cháu được tự vẽ những gì mình thích.

Chiều đến, khi tan học, Nhím được chơi thoải mái. Sau khi ăn tối xong, cả nhà đang ngồi xem ti vi thì Nhím mang một tờ bài tập đã được cô in sẵn cho rồi hỏi cả nhà xem hôm đó áo của mỗi người có bao nhiêu cái khuy. Người trả lời phải có chữ ký. Chỉ có thế, Nhím đã làm xong bài tập về nhà. Hằng ngày, Nhím chỉ mất khoảng 5 – 10 phút là xong bài tập. Thời gian còn lại của buổi tối, Nhím chơi đùa, tìm hiểu những thông tin phù hợp với lứa tuổi trên mạng.

Nhím cũng không hề chạy đua hết lớp luyện chữ đẹp đến lớp tính nhanh. Nếu cháu muốn, bố mẹ chỉ cho đi học thêm các môn nghệ thuật (nhạc, họa, kịch..) hoặc thể lực (bơi lội, bóng đá, bóng chày..)

“Ngồi trên ghế nhà trường chỉ học cái gì cần cho cuộc sống, cuộc sống tức thời và làm nền cho cuộc sống tự học sau này. Cái gì chưa cần thì tước bỏ, không học để tích kiến thức, vất vào kho trí nhớ. Trước khi giải bài toán phải biết bài toán ấy sẽ giúp được những việc gì. Có lẽ vì thế, trẻ con ở đây học nhàn mà khi lớn lại làm được việc”- anh Minh chia sẻ.

Gồng mình “săn” bằng cao học

“Học xong cái bằng thạc sĩ chắc em chết mất. Em cố học cái bằng này cho xong rồi không bao giờ học nữa”- đó là câu mở đầu khi Hà chia sẻ về việc học thạc sĩ Quản trị kinh doanh bên Mỹ của mình.

Tốt nghiệp đại học Thương Mại,  Hà quyết tâm lấy bằng thạc sĩ ở Mỹ để mở mang đầu óc. Tuy nhiên, cú sốc lớn nhất của Hà sau 4 năm học đại học nhàn tênh ở Việt Nam chính là việc học hành cực kỳ căng thẳng ở Mỹ.

Hàng ngày, Hà phải dậy từ rất sớm, chuẩn bị sách vở cũng như máy ghi âm lên giảng đường. Ở ngoài hành lang có thể cười nói vô tư nhưng khi đã vào lớp là phải rất trật tự. “Không khí lớp ồn ào nhất là khi thầy đưa ra một vấn đề, học viên bắt đầu thảo luận, tranh luận, sau đó phản biện lại thầy giáo về nội dung đó thôi chứ không bao giờ có chuyện, học viên ngồi “buôn dưa lê, bán dưa chuột” ngoài chủ đề.

Việc những học viên cao học hàng ngày lên thư viện tìm kiếm tài liệu nghiên cứu phục vụ cho quá trình học tập là chuyện "thường ngày ở Mỹ (Ảnh minh hoạ: Getty)

Lớp Hà cũng như hầu hết các lớp thạc sĩ khác ở Mỹ, thầy giáo rất ít khi điểm danh, nhưng ai nấy đều đi học rất nghiêm túc. Bởi nếu không học, thi sẽ trượt là điều đương nhiên. Mỗi một kỳ học, Hà phải làm từ 3-5 cái tiểu luận và bài kiểm tra, mỗi cái tiểu luận, Hà làm đến cả tháng trời mới xong.

Sau khi học trên lớp xong, Hà chỉ tranh thủ ăn trưa qua quýt rồi lại lên thư viện ngồi học. Hà ngồi bóc băng ghi âm và nghe lại những gì thầy giảng trên lớp, sau đó cô bắt đầu tìm tài liệu nghiên cứu về những vần đề thầy nêu. Nếu có gì thắc mắc, Hà gửi email hỏi lại thầy và thầy có nhiệm vụ giải đáp ngay tức khắc.

Với Hà, để hoàn thành một bài tiểu luận là cả một quá trình cô tìm tòi tài liệu trong thư viện, trên mạng. Việc làm tiểu luận ở Mỹ rất nghiêm túc, bất cứ trường đại học nào của Mỹ cũng có phần mềm kiểm tra tiểu luận, vì thế không ai dám copy tiểu luận của ai bởi nếu bị phát hiện sẽ bị đưa ra hội đồng kỷ luật và nhận điểm 0 ngay lập tức. Chình vì thế, “có cho tiền” Hà và các bạn cùng lớp cũng không dám copy.

Điều mà Hà ngạc nhiên nhất khi học thạc sĩ ở đây là lớp Hà có không nhiều người bản xứ. Sau nhiều lần tìm hiểu, cô mới “ngã ngửa” ra rằng, thạc sĩ hay tiến sĩ ở đây rất khó xin việc. Bởi nếu cùng một công việc, một người tốt nghiệp đại học, thậm chí là học hết cấp 3 mà làm được họ chẳng tội gì tuyển tiến sĩ hay thạc sĩ.

Quan điểm về sử dụng nguồn nhân lực tại Mỹ cũng như những nước phát triển khác đã xác định rõ mục tiêu đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ là cung cấp đội ngũ các nhà khoa học có trình độ phục vụ cho công tác giảng dạy đại học và nghiên cứu, không nhằm mục đích thành công chức lãnh đạo.

Và nếu ở Việt Nam quan điểm như vậy được áp dụng thì phong trào cán bộ đua nhau đi học thạc sĩ, tiến sĩ (dù là “học giả để lấy bằng thật”) có lẽ sẽ giảm đi rất nhiều.

Mẫn Chi (ghi)

Nguồn: Vietnamnet

Hãy cứu lấy môi trường cho trẻ em mai sau

Tại Hội nghị thượng đỉnh về Biến đổi Khí hậu toàn cầu do Liên Hợp Quốc tổ chức vào năm 1992 tại Rio De Janeiro, Brazil. Severn Suzuki - cô bé 12 tuổi đến từ Canada, con gái của nhà hoạt động môi trường nổi tiếng David Suzuki - tự mình cùng với các bạn nhỏ khác kiếm tiền, vượt qua chặng đường dài gần 5.000 dặm để tới tham gia hội nghị. Dưới đây là bài phát biểu của cô bé đã khiến cả thế giới phải im lặng.

 

 

Bài phát biểu được dịch sang tiếng Việt của cô bé:

 

Xin chào, cháu là Severn Suzuki, đại diện cho E.C.O - Tổ chức Môi trường của Trẻ em.

 

Chúng cháu là nhóm những cô bé, cậu bé lứa tuổi 12 và 13 tới từ Canada để cố gắng tạo ra một sự thay đổi. Vanessa Suttie, Morgan Geisler, Michelle Quigg và cháu. Chúng cháu đã tự quyên góp tất cả số tiền để vượt qua 5.000 dặm tới đây, nhằm nói với mọi người lớn hãy thay đổi. Ngày hôm nay, cháu không che dấu một mưu đồ gì. Cháu đấu tranh cho tương lai của mình.

 

Mất đi tương lai của mình không giống như thua trong một cuộc bầu cử hay mất một vài điểm trên sàn chứng khoán.

 

Cháu ở đây để nói lên tiếng nói của tất cả các thế hệ tương lai.

 

Cháu ở đây, đại diện cho những trẻ em đang khóc vì đói trên khắp thế giới - những tiếng khóc không được lắng nghe.

 

Cháu ở đây để nói thay cho vô số những loài vật đang chết dần trên khắp hành tinh này, bởi chúng không còn nơi lưu lại để sống.

 

Chúng cháu không thể để những tiếng nói đó vô vọng.

 

Cháu không dám ra ngoài nắng bởi e ngại về lỗ hổng của tầng Ô-zôn. Cháu e ngại hít thở không khí vì cháu không biết có những chất độc hóa học nào trong đó.

 

Vài năm trước đây, cháu thường đi câu cá với bố mình ở Vacouver, cho tới khi phát hiện ra những con cá mắc đầy chứng bệnh ung thư. Bây giờ thì chúng cháu nghe về các loài sinh vật đang tuyệt chủng mỗi ngày - chúng biến mất mãi mãi.

 

Trong cuộc đời mình, cháu mơ ước được nhìn thấy những đàn động vật hoang dã lớn. Những cánh rừng nhiệt đới với đầy chim ca và bướm lượn. Nhưng giờ đây cháu hỏi liệu chúng có còn để cho trẻ em sau này được chiêm ngưỡng hay không?

 

Liệu các bạn có cảm thấy lo lắng về những thứ nhỏ bé này khi các bạn ở lứa tuổi của tôi hay không?

 

Tất cả những điều này đang diễn ra trước mắt chúng cháu và vì thế chúng cháu sẽ làm với tất cả thời lượng có thể có và mong muốn tất cả các giải pháp. Cháu chỉ là đứa trẻ và không có những giải pháp, nhưng cháu muốn mọi người hãy nhận ra!

 

* Mọi người không biết cách vá các lỗ hổng của tầng Ô-zône;

 

* Mọi người không biết cách mang những đàn cá hồi quay lại dòng sông chết;

 

* Mọi người không biết cách đem trở lại những sinh vật nay đã tuyệt chủng; và

 

* Mọi người không thể nào hồi sinh những cánh rừng đã từng ở nơi, mà nay lại là sa mạc.

 

Nếu mọi người không biết cách thì xin làm ơn ngừng phá hủy nó.

 

Ở đây, có những người là đại diện của các chính phủ, nhà kinh doanh, tổ chức, nhà báo hay những chính trị gia. Thực sự thì mọi người cũng là những người cha, người mẹ, chị gái, anh trai, là dì hoặc bác - và tất cả mọi người đều là những đứa trẻ của ai đó.

 

Cháu chỉ là một đứa trẻ nhưng cháu biết chúng ta đều là 1 phần của Đại gia đình với 6 tỷ người, thực tế là với 30 triệu loài và đều chung một Khí-Thủy-Địa quyển và một mái nhà - các đường biên giới và các chính phủ sẽ không bao giờ thay đổi được điều đó.

Cháu chỉ là 1 đứa trẻ nhưng cháu nghĩ tất cả chúng ta ở đây cần cùng nhau hành động vì 1 thế giới duy nhất cho cùng 1 mục tiêu.

Trong cơn giận dữ, cháu không mù quáng và trong nỗi sợ hãi của mình cháu không e ngại nói với thế giới cháu cảm thấy những gì.

Ở đất nước cháu còn quá nhiều lãng phí, mua và vứt bỏ, lại mua và vứt bỏ, và những nước phương bắc vẫn sẽ không giúp giảm nghèo túng ở nơi khác. Thậm chí khi có nhiều thứ hơn cả mức cần thiết, họ vẫn ngại chia sẻ và lo mất đi một phần của cải của mình.

Ở Canada chúng tôi có cuộc sống vượt trội với quá thừa thải thức ăn, nước uống và chỗ ở. Chúng tôi có nhiều đồng hồ, xe đạp, máy tính và các chương trình tivi cho 2 ngày tới.

 

Hai ngày trước tại Brazilia, chúng cháu đã dành 1 chút thời gian để gặp 1 số trẻ em sống trên đường phố và đã bị choáng váng. Một đứa trẻ đã nói “Tôi ước mong mình giàu có và nếu như vậy, tôi sẽ cho tất cả những trẻ em lang thang trên đường phố: thức ăn, quần áo, thuốc men, chỗ ở, tình cảm và lòng yêu thương”.
Nếu đứa trẻ lang thang trên phố, không có gì cả lại sẵn lòng chia sẻ, thì tại sao chúng ta- những người có tất cả lại ích kỷ như vậy?

Cháu không thể ngừng nghĩ về những đứa trẻ cùng lứa tuổi cháu rằng sẽ có sự khác biệt khủng khiếp nếu các bạn đã được sinh ra ở 1 nơi khác và tôi có thể đã là 1 trong những đứa trẻ đang sống ở Favellas của Rio; có thể là 1 đứa trẻ sắp chết đói ở Somalia; 1 nạn nhân chiến tranh ở Trung Đông hoặc một kẻ ăn xin ở Ấn Độ.

Cháu là một đứa trẻ nhưng cháu biết nếu tất cả số tiền dành cho chiến tranh được dùng để xóa đói nghèo và tìm những giải pháp bảo vệ môi trường thì Trái đất sẽ trở nên tuyệt vời như thế nào!

Ở trường, thậm chí cả ở nhà trẻ, mọi người đã dạy chúng cháu cách ứng xử trong thế giới. Họ dạy chúng cháu:

·             không được đánh nhau

 

·             làm việc hiệu quả

 

·              tôn trọng lẫn nhau

 

·             dọn dẹp những gì bày bừa

 

·             không làm tổn thương những sinh vật khác

 

·             chia sẻ giúp đỡ lẫn nhau và không nên ích kỷ

 

Vậy tại sao ở ngoài đời họ lại làm những điều mà chính họ bảo chúng cháu không nên làm?

 

Xin đừng quên tại sao mọi người tham gia hội nghị này, đang làm việc vì ai - Chúng cháu chính là những đứa con của mọi người.

 

Mọi người đang quyết định tương lai của thế giới sẽ như thế nào,  nơi mà chúng cháu sẽ lớn lên.

 

Ba Mẹ có thể tạm thỏa mãn những đứa con của mình bằng cách an ủi “mọi thứ sẽ ổn thôi”, “đấy không phải là tận thế của thế giới” và “mọi người đang làm những điều gì tốt nhất họ có thể”.
Nhưng cháu không nghĩ rằng mọi người có thể nói lại với chúng cháu vẫn những điều như vậy. Liệu chúng cháu có ở trong danh sách ưu tiên hay không? Bố cháu thường nói “Bản thân con được thể hiện ở những gì con làm, không phải ở những lời con nói.”

 

Tốt thôi, nhưng hành động của mọi người khiến cháu khóc trong đêm. Người lớn nói rằng họ yêu thương chúng cháu.

 

Cháu xin thách thức mọi người, hãy hành động như những gì mọi người nói.

 

Xin cảm ơn mọi người./.

 

Người dịch: Hoàng Đức Minh

Người hiệu đính: Hoàng Minh Hiền

Học cách giáo dục con từ những khó khăn của Quyền Linh

Là con một diễn viên, MC nổi tiếng, hai cô con gái của Quyền Linh vẫn học trường công, ngủ dưới đất, ăn cơm với nước tương, nước chao, nằm quạt thay điều hòa. Quyền Linh bảo anh muốn dạy các con không được sống hoang phí.

Quyền Linh và ca sĩ Thanh Ngọc cùng
Quyền Linh và ca sĩ Thanh Ngọc cùng cặp vợ chồng Hồng Cường - Thu Hiền trong số đầu tiên của "Mong đợi một ngày vui".

Ba mẹ chia tay từ sớm, tuổi thơ Quyền Linh là chuỗi những tháng ngày khó khăn gắn liền với ruộng đồng. Anh phải dậy từ 5h sáng, lăn lộn cấy cày cùng mẹ. Quyền Linh từng định nghỉ học để lo cho các em nhưng cả nhà không đồng ý. Mẹ anh hy vọng người con trai cả sáng dạ sẽ trở thành bác sĩ, cuối cùng cái duyên lại đưa đẩy Quyền Linh đến với trường Sân khấu nghệ thuật. Những tháng ngày sinh viên, anh phải làm thêm rất nhiều việc lặt vặt để có tiền trang trải học phí cũng như sinh hoạt như bơm xe, bán ve chai, vác bắp cải... Khi ra trường, gặp thất bại liên miên, có lúc chàng trai Tiền Giang muốn bỏ nghề về quê tiếp tục làm bạn với con trâu, cái cày.

“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Tôi đã nhiều lần kể về quãng đời khó khăn của mình ngày trước nên bây giờ cũng không muốn nhắc đi nhắc lại, gây nhàm chán cho khán giả. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng, trong cuộc sống này, ai cũng có những khó khăn, nhưng chúng ta cần hiểu rằng, có những người, có những mảnh đời còn bất hạnh hơn chúng ta gấp nhiều lần. Ở họ luôn cần được chia sẻ, cần được giúp đỡ và cần được mang đến một ngày vui” - Quyền Linh tâm sự.

Đây chính là lý do để Quyền Linh gắn mình với các chương trình truyền hình dành cho người nghèo. Mọi người hay gọi vui anh là "Thần tài của người nghèo", là người mang niềm vui, niềm hạnh phúc đến những mảnh đời khó khăn, những gia đình có cuộc sống vất vả. Bản thân Quyền Linh cho biết, anh cũng cảm thấy rất vinh dự, tự hào cũng như thấy mình phải có trách nhiệm hơn với những công việc mang tính xã hội, cộng đồng. Anh không bao giờ từ chối những chương trình cho người nghèo dù biết rằng nếu tham gia sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, vất vả.

Lọ Lem - Hạt Dẻ cùng bố vui chơi tại Singapore.
Lọ Lem - Hạt Dẻ cùng bố vui chơi tại Singapore. Kỳ nghỉ 4 ngày hồi tháng 9 là lần đầu tiên Quyền Linh đưa mẹ, vợ và hai con đi chơi nước ngoài.

Mới đây, chàng nghệ sĩ sinh năm 1969 trở thành người dẫn của show truyền hình thực tế "Mong đợi một ngày vui". Theo Quyền Linh, không chỉ anh mà bất cứ ai khi được ngỏ lời mời chắc chắn sẽ gật đầu tham gia ngay, bởi đây là một chương trình có tính nhân văn cao cả. Chương trình này cũng có fomat khác hoàn toàn với những chương trình mà anh tham gia từ trước đến nay. "Mong đợi một ngày vui" tìm đến những cặp yêu nhau nhưng không có điều kiện để tổ chức một đám cưới đúng nghĩa và còn gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống vật chất - tinh thần.

Khi thực hiện chương trình đầu tiên, cả Quyền Linh và người đồng hành - ca sĩ Thanh Ngọc đều rưng rưng chứng kiến chuyện tình Hồng Cường - Thu Hiền. Chàng là người thanh niên khỏe mạnh tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm kỹ thuật Nghệ An. Còn cô bị tật nguyền. Vượt qua sự ngăn cản của gia đình, hai người đã tìm đến với nhau xây dựng một tổ ấm nhỏ tràn ngập tiếng cười. So với Hồng Cường, Quyền Linh có khá nhiều điểm tương đồng về quan niệm tình yêu. “Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện tiền bạc hay nghĩ đến khó khăn khi yêu một ai đó. Khi yêu một người khác là tôi yêu bằng trái tim và tình cảm thiêng liêng của mình. Tôi tin rằng trong tình yêu, điều quan trọng nhất là tinh thần, chính tinh thần mới là sợi dây vững chắc nhất kết nối hai tâm hồn” - Quyền Linh chia sẻ.

Mối tình duy nhất của Quyền Linh trước khi cưới vợ là diễn viên Trịnh Kim Chi - người mà anh đùa là “ai cũng biết là ai đấy”. Hai người chia tay không phải vì sự nghèo khó, không phải vì tiền bạc mà do quá nhiều công việc dẫn đến quên bồi đắp hạnh phúc cho nhau, khiến khoảng cách ngày một lớn.

Tổ ấm của Quyền Linh.
Quyền Linh cùng người vợ Dạ Thảo và hai cô con gái.

Khi kết hôn, dù công việc bận rộn thế nào, Quyền Linh luôn dành sự chăm sóc chu đáo cho vợ con. Đã trở thành nghệ sĩ nổi tiếng và có cuộc sống sung túc, anh vẫn muốn các con ý thức được những khó khăn của cuộc sống để có thể đứng vững trong mọi hoàn cảnh. “Tôi luôn giáo dục con mình đi lên từ những gì khó khăn nhất. Bao giờ tôi cũng dạy các cháu phải nghĩ mình không phải là người giàu sang để có thể sống hoang phí. Nếu các cháu đòi 10 nghìn đồng mua cái gì, tôi cũng bảo là chỉ có 2-5 nghìn đồng thôi. Trong cuộc sống hàng ngày, tôi dạy các con nằm ngủ dưới đất, ăn cơm với nước tương, nước chao… Dù nhà có máy lạnh nhưng vẫn nằm ngủ với quạt” - Quyền Linh chia sẻ về bí quyết dạy con.

Chiều chuộng hai con gái đến mức con quấn bố hơn quấn mẹ, nhưng Quyền Linh kiên quyết cho các con học ở trường công từ lúc còn đi mẫu giáo, chứ không phải ở trường quốc tế. Anh cũng thường xuyên dẫn các bé theo mình tham gia các hoạt động từ thiện, xã hội. Theo Quyền Linh việc này sẽ giúp các bé sớm nhận ra những điều ý nghĩa trong cuộc sống và biết sẻ chia tình cảm khó khăn của mình với những người bất hạnh.
 
Ngọc Trần
Nguồn: VnExpress

Chăm sóc trẻ bệnh không hề đơn giản

Trẻ ít bệnh trong những tháng đầu đời là nhờ những kháng thể của mẹ còn dự trữ. Khi phải “tự lực”, trẻ mắc rất nhiều thứ bệnh, do vi trùng, siêu vi trùng và do cả sai dinh dưỡng, do chăm sóc không đúng cách.

 
 

Khi mắc bệnh, trẻ cũng “mắc” không giống người lớn. Cùng một thứ bệnh, cùng do một tác nhân, ở người lớn và trẻ con bệnh cảnh rất khác nhau. Do đó, không thể lấy kinh nghiệm bản thân để “suy ra” cho trẻ được. Thuốc dùng cũng vậy. Đã có trường hợp bé chết giấc vì nhỏ mũi bằng thuốc của người lớn, có trường hợp bị ngộ độc vì một loại si-rô ho người lớn. Một câu nói đã cũ nhưng vẫn còn rất đúng trong nhi khoa: “Trẻ con không phải là một người lớn thu nhỏ”.

 
Các thứ thuốc trong toa bác sĩ thường đã được cân nhắc tính toán, phối hợp để có tác dụng tốt nhất. Liều lượng rất quan trọng ở trẻ. Tự ý thay đổi thuốc, uống không đủ liều lượng, bệnh sẽ không khỏi. Cần xem kỹ thuốc mua và thuốc ghi trong toa. Đã có trường hợp nhà thuốc bán nhầm thuốc vì chữ khó đọc hay tên thuốc na ná giống nhau. Nếu thắc mắc nên hỏi kỹ trước khi cho trẻ dùng.

 

Nguyên tắc chung, ở trẻ nhỏ, càng ít dùng thuốc càng tốt. Chỉ nên dùng thuốc khi thật sự cần thiết. Nếu là thuốc viên, nên cho trẻ “ăn” hơn là uống. Tán nhuyễn, chấm vào miếng chuối hoặc trộn vào kem, vào sữa chua... để trẻ dễ nuốt.  Đừng cưỡng bức trẻ uống thuốc viên, có thể bị sặc rất nguy hiểm. Thường các trường hợp nặng nằm bệnh viện mới cần phải chích thuốc. Không đáng chích mà chích, tội nghiệp trẻ. Trẻ sẽ “giận” mẹ lâu và nhìn thầy thuốc với “đôi mắt hình viên đạn”!

 

Với các loại thuốc nhỏ mắt, nhỏ mũi, nhỏ tai... nên “tranh thủ” nhỏ lúc trẻ ngủ, đỡ khó chịu. Hãy thử nhỏ cho mình vài giọt xem có “khoái” lắm không nhé! Thuốc nhét hậu môn có thể gây tiêu chảy. Nên ngâm lạnh cho thuốc đặc cứng lại trước khi nhét.

 

Thuốc không rõ tác dụng, thuốc cũ, quá hạn, không rõ liều lượng, không rõ cách dùng thì không nên dùng. Rủi có gì thì khổ. Uống vào không lấy ra được và hối hận thì đã muộn.

 

Chăm sóc trẻ bệnh phải bình tĩnh, nghiêm trang nhưng dịu dàng và từ tốn. Không tỏ ra quá lo lắng hốt hoảng làm trẻ sợ hãi thêm. Cử chỉ, lời nói cố tự nhiên, bình thản, trẻ mới nghe theo. Cho trẻ chơi các đồ chơi như xếp hình, cắt giấy, xem truyện tranh... sẽ giúp trẻ quên bệnh.

 

Thuốc chỉ là một phần trong điều trị, cách săn sóc mới là quan trọng. Trẻ bệnh vẫn cần ăn, cần uống đầy đủ để có sức chống bệnh.

 

Kiêng cữ là một sai lầm lớn làm bệnh kéo dài thêm. Trẻ bệnh, muốn mau khỏi cần được thoải mái, dễ chịu. Nếu cứ nhốt trẻ trong phòng kín bưng, ủ ấm, mặc nhiều lớp quần áo khiến mồ hôi không thoát ra được, da không thở được thì bệnh càng nặng thêm. Trẻ vẫn cần được tắm rửa sạch sẽ (nước ấm), tránh gió, nhưng phải thoáng khí. Quần áo mát mẻ, thoáng, hút mồ hôi, cho bú mớm đầy đủ thì bệnh mới mau khỏi.

 

Theo BS Đỗ Hồng Ngọc

Trắc nghiệm con bạn có khả năng thành đạt

Ảnh: Sức khỏe và Đời sống.

"Chỉ số cảm xúc" (emotional quotien, hay EQ) của trẻ đang được sử dụng nhiều và được coi là chỉ số báo hiệu đáng tin cậy nhất cho sự thành công trong tương lai của trẻ.

Ngày nay, các chuyên gia tâm lý và giáo dục cho rằng, ngoài thành tích học tập ở nhà trường, để thành công trong cuộc đời sau này, trẻ còn phải là con người lạc quan, tự tin và đó cũng là một trong những mục tiêu hàng đầu của giáo dục gia đình.

Đánh giá "chỉ số cảm xúc" (EQ) của trẻ đang được sử dụng nhiều và được coi là chỉ số báo hiệu đáng tin cậy nhất cho sự thành công trong tương lai của trẻ. Những chỉ số này dự báo trẻ có những phẩm chất để tự hoàn thiện và ý chí phấn đấu để đạt được những mục tiêu trong đời hay không.

Tác giả của phương pháp trắc nghiệm cảm xúc này là Daniel Goleman với tác phẩm có tên là "Thông tuệ về cảm xúc: Tại sao lại có ý nghĩa hơn chỉ số thông minh" đã chứng minh rằng "những trẻ biết đánh giá bản thân, hiểu tâm lý của những người xung quanh, biết thích nghi với hoàn cảnh, linh hoạt, tự tin là những trẻ dễ thành đạt".

Chỉ số cảm xúc càng cao thì trẻ càng được trang bị tốt hơn để ứng phó với những trạng thái tâm lý của mình, những lựa chọn khó khăn trong đời sống hay trong học tập và sau này với những hoàn cảnh không thuận lợi trong công việc.

Tại sao lại như vậy? Vì hiểu biết khoa học còn dễ dạy hơn kỹ năng làm người. Những trẻ có chỉ số cảm xúc cao, biết ứng xử tốt hơn trong các mối quan hệ ở nhà trường và xã hội, do đó thành công hơn. Như vậy là dạy cho trẻ biết xử lý một cách có kết quả những cảm xúc của chính mình và của những người khác đem lại cho trẻ một phương tiện cần thiết để phát triển và làm phong phú thêm trong cuộc đời hoạt động của chúng sau này.

Tiến sĩ Maurice Elias, đồng tác giả của tác phẩm "Thông tuệ về cảm xúc của các bậc cha mẹ: Làm thế nào để xây dựng ý thức kỷ luật với bản thân, ý thức trách nhiệm, kỹ năng xã hội cho trẻ?" đã đưa ra một bộ câu hỏi trắc nghiệm đơn giản có thể giúp đánh giá chỉ số cảm xúc của trẻ và của chính cha mẹ.

Bạn hãy trả lời những câu hỏi sau đây và cho điểm:

Điểm 1: Hiếm hoặc không đúng.

Điểm 2: Đôi khi hoặc gần đúng.

Điểm 3: Thường xảy ra hoặc hoàn toàn đúng.

Những câu hỏi dành cho trẻ:

- Trẻ có dễ dàng nói về cảm xúc của mình không?

- Trẻ có biết nhiều từ để mô tả cảm xúc của mình?

- Trẻ có khả năng thông cảm với người khác không?

- Trẻ có thái độ lạc quan không?

- Trẻ có kiên nhẫn chờ đợi một người nào đó mà trẻ đang cần gặp không?

- Trẻ có mục tiêu phù hợp với lứa tuổi và một vài ý nghĩ để đạt được những mục tiêu đó không?

- Trẻ có biết giải quyết khó khăn một cách độc lập không?

- Trẻ có chăm chú nghe không?

- Trẻ có biết đang cần gì và biết yêu cầu như thế nào không?

- Trẻ có biết sống hoà hợp trong nhóm bạn cùng lứa không?

Những câu hỏi cho cha mẹ:

- Bạn có cảm xúc như thế nào trong phần lớn thời gian của bạn không (vui, buồn, chán nản, hận thù, đố kỵ...)?

- Bạn có thử hiểu quan điểm của người khác ngay cả khi đang tranh luận không?

- Bạn có cách nhìn lạc quan và tin tưởng vào cuộc đời không?

- Bạn có thường xuyên chia sẻ cảm xúc của mình với người khác không?

- Bạn có kiểm soát được tính khí của bạn ngay cả khi căng thẳng không?

- Bạn có mục tiêu và kế hoạch để hoàn thành những mục tiêu đó không?

- Bạn có biết chăm chú nghe như thế nào và nhắc lại được những điều vừa nói không?

- Bạn có cân nhắc mọi khả năng trước khi đi đến quyết định không?

- Bạn có biết cần phải suy nghĩ về những nhu cầu của mình như thế nào và thực hiện những nhu cầu đó không?

- Bạn có thời gian để vui đùa với những người bạn yêu mến không?

Cộng điểm: Tổng số điểm có thể áp dụng cho cả bạn và con bạn.

25 điểm trở lên: Chỉ số cảm xúc thuộc loại ưu. Thông tuệ cảm xúc như vậy làm tươi sáng cuộc sống của bản thân và của cả những người xung quanh. Hãy cố gắng duy trì lối sống đó.

16 - 24: Cũng tốt nhưng đừng dừng lại và thỏa mãn, hãy cố gắng để hoàn thiện mình.

10 - 15: Đáng phàn nàn, cần rèn luyện để nâng cao chỉ số cảm xúc của mình.

(BS Hồng AnhSức khỏe và Đời sống)



shopqua trên facebook shopqua trên google