Company Logo
Rẻ cho mẹ, đẹp cho con yêu
gọi điện cho shopqua

Ms.Nguyên - 098 224 2238

Ms.Nguyên - 090 962 0234

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
65 Nguyễn Cừ, P.Thảo Điền, Q.2, Tp HCM

 

 TK NH Đông Á: 0102504268
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH VIB: 627704061351919
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH BIDV: 31010000118382
 Lê Việt Hùng

 TK NH VCB: 0071003569687
 Lê Việt Hùng

 TK NH ACB: 105289649
 Lê Thị Việt Hà

Thông tin liên hệ và thanh toán
  • MẮT KÍNH SÀNH ĐIỆU CHO BÉ

GIỎ HÀNG

Giỏ đang trống
Giao hàng đặt mua trên toàn quốc trong vòng 48h.

Danh mục sản phẩm

Danh mục dịch vụ

Trên Facebook

Trên Google+

 


Bạn đang tìm kiếm một món quà tặng vật chất cho bé, xin mời bạn đến gian hàng thời trang trẻ em của chúng tôi 


Trong chuyên mục này chúng tôi muốn chia sẻ với mẹ và bé những món quà tặng "phi vật chất" nhưng rất có ý nghĩa, đó là những kinh nghiệm làm cha làm mẹ, những phương pháp nuôi dạy trẻ hay, những lời hay ý đẹp... Mong rằng với những quà tặng "phi vật chất" này quí phụ huynh và bé có thể thu được cho mình những điều hay.

Kinh nghiệm giáo dục con của bố mẹ GS Ngô Bảo Châu

Hai ông bà GS-TSKH Ngô Huy Cẩn và PGS-TS Trần Lưu Vân Hiền mỗi lần được hỏi về việc nuôi dạy GS Ngô Bảo Châu đều bối rối. “Hồi đó cô chú chẳng bao giờ nghĩ phải giáo dục con thế này hay thế khác. Tuy rất cố gắng nuôi dưỡng con trong hoàn cảnh khó khăn chung của cả nước, nhưng việc nuôi dạy Châu rất tự nhiên”, GS Ngô Huy Cẩn nói.
 
Song thân GS Ngô Bảo Châu: Không gồng mình để giáo dục con
 
Theo PGS-TS Trần Lưu Vân Hiền, cái may mắn của Ngô Bảo Châu và những đứa trẻ thế hệ anh là được tắm mình trong một đời sống xã hội mà mọi thứ đều đẹp và đơn giản. Ngoài học văn hóa ở trường, Ngô Bảo Châu được học thêm đủ thứ nhưng gia đình chẳng mất đồng học phí nào cả. Ai cũng thích thú, tự nguyện dạy cho đứa trẻ cái mà mình giỏi khi thấy đứa trẻ thích học. “Cuộc sống đẹp vì nhiều người tin là nó đẹp và có nhiều người sống tử tế”, bà nói. Tuổi thơ của Ngô Bảo Châu quấn quýt với mẹ và đại gia đình bên ngoại, đặc biệt là ông ngoại. Sau ngày cưới, vì chưa có nhà riêng nên chú Cẩn cô Hiền ở chung với gia đình ông bà ngoại tại 47 Hàng Bài. Khi Ngô Bảo Châu học A0 ĐH Tổng hợp (nay là THPT chuyên ĐH Quốc gia Hà Nội) thì chú Cẩn được phân một phòng tập thể 24 m2 ở tầng 4 khu tập thể Nam Đồng và cả nhà chuyển về đó ở.
 
Năm Ngô Bảo Châu vào lớp 1, chú Cẩn sang Liên Xô làm nghiên cứu sinh, mọi việc nuôi dạy con phó thác cho vợ và nhờ ông bà ngoại hỗ trợ. Hằng ngày, cô Hiền và ông ngoại thay nhau đưa đón Châu đi học ở Trường Thực nghiệm. Ngoài học văn hóa ở trường, cô Hiền còn cho con đi học vẽ ở Cung thiếu nhi, học đàn violon ở nhà riêng một ông thầy trên phố Triệu Việt Vương. “Hồi nhỏ, song song với học văn hóa, cô được theo học đàn cello 7 năm ở Trường Âm nhạc Việt Nam. Khi vào ĐH cô mới thôi không học nhạc nữa. Vì thế cô cho Châu học đàn, học vẽ như cách nuôi dạy con của nhiều gia đình Hà Nội khác. Nó là điều rất tự nhiên trong suy nghĩ của cô về việc nuôi dạy một đứa trẻ, ngoài học chữ thì có lẽ âm nhạc là thứ tốt đẹp nhất trên đời, chứ không kỳ vọng về một sự thành đạt lớn lao nào của con mình”, cô Hiền tâm sự.
 
PGS Vân Hiền cho rằng người có ảnh hưởng trong việc tạo dựng một đời sống tinh thần phong phú, sâu sắc tới Ngô Bảo Châu chính là ông ngoại - cụ Trần Lưu Hân. Cụ vốn là học sinh trường Bưởi và là hiệu trưởng một trường tư thục hồi trước Cách mạng tháng Tám. Sau này, cụ đi bộ đội rồi học kỹ sư vô tuyến điện ở Trường ĐH Bách khoa. Ngoài công tác chuyên môn, cụ còn dịch, biên soạn các cuốn sách tìm hiểu khoa học kỹ thuật dành cho thiếu nhi như Radio thật là đơn giản, Mít đặc - Biết tuốt... “Ông yêu Châu lắm. Châu cũng rất yêu ông. Thậm chí chỉ có ông mới là người được đưa Châu đi thi vì Châu bảo cứ nghĩ đến ông và biết ông đang chờ ngoài phòng thi là thấy yên tâm. Châu bảo ông đưa đón thì con mới làm được bài. Hôm biết thi đỗ vào lớp 7 chuyên toán Trưng Vương, ông chở cháu đến ngay cơ quan cô. Nhìn thấy hai người mặt rạng rỡ, cô đoán ngay là có tin vui”, PGS Vân Hiền kể.
 
Việc học của Ngô Bảo Châu ở Trường Thực nghiệm nhìn chung là trôi chảy, suôn sẻ nếu như không có chuyện Ngô Bảo Châu thi trượt vào lớp 6 chuyên toán Trưng Vương. GS Hồ Ngọc Đại chủ trương giáo dục phát triển tư duy cho trẻ nhưng không tạo áp lực để đứa trẻ được thoải mái, vui vẻ, vì thế mà không mấy ai chú ý đến tố chất đặc biệt về toán của Ngô Bảo Châu, mặc dù lúc đó mô hình lớp chuyên toán đang rất thịnh hành. Những năm Ngô Bảo Châu học cuối cấp 1 thì chú Cẩn về nước. Khi làm toán cùng Châu, chú Cẩn nhận ra khả năng tư duy toán khá đặc biệt của con. Chú rất ngạc nhiên khi thấy con giải dễ dàng các bài tập trong sách giáo khoa. Chú quyết định cho con đi theo con đường chuyên toán. Ngô Bảo Châu cũng rất hào hứng với hướng đi mà bố vạch ra, đó là lý do mà anh rất thất vọng khi mình thi trượt lớp 6 chuyên toán của Trường Trưng Vương (năm sau anh đỗ với số điểm cao của top đầu).
 
Châu là một đứa trẻ đặc biệt ham hiểu biết, rất ham học nên chúng tôi gần như chẳng bao giờ phải nhắc Châu học. Tuy là con một nhưng chúng tôi không coi Châu là hoàng tử, dù hồi nhỏ các cô bạn của mẹ toàn gọi Châu là hoàng tử đầu to”, GS Ngô Huy Cẩn nhận xét. Tuy nhiên, cô Hiền cho biết thật ra chú Cẩn cũng khá nghiêm khắc trong việc rèn nếp sống cũng như nếp học cho Ngô Bảo Châu. Cô Hiền tủm tỉm cười khi nhớ lại thời anh còn học cấp 1: “Chẳng biết bố dạy học cho con thế nào mà thỉnh thoảng cô lại thấy Châu nước mắt nước mũi giàn giụa chạy từ trên gác xuống lấy khăn lau mặt. Nhiệm vụ sau bữa ăn của Châu là rửa bát. Anh chàng cũng ngồi rửa bát, đằng trước giăng mấy cái chậu. Có hôm Châu đề nghị, mẹ ơi, hay là mẹ nói với bố là mẹ rất thích rửa bát để con khỏi phải rửa!”.
 
Cô Hiền tuy chiều con nhưng cũng rèn con theo cách của mình: “Trẻ con hồn nhiên, dễ tin lắm. Cô bảo, ai mà nói dối thì sẽ bị thối mồm, các chú công an phát hiện ra ngay. Vậy mà tin lắm. Hoặc như chú bảo cô là cái bùa, cứ nói mẹ sẽ không yêu nữa nếu không nghe lời mẹ là Châu sợ lắm, nghe lời ngay”. Ngô Bảo Châu rất biết chia sẻ, quan tâm tới người thân, đặc biệt là với mẹ. Những năm khó khăn, bà ngoại Ngô Bảo Châu về hưu kiếm thêm bằng cách bán xôi chè buổi sáng. Châu cũng phải tham gia giúp bà, sáng nào cũng cùng mẹ ngồi nặn bánh. Thời cả nhà đã chuyển về Nam Đồng, sinh hoạt rất bất tiện do nhà ở trên tầng 4 mà nước máy tận dưới sân tầng 1. Có hôm đi làm về, cô Hiền ngạc nhiên thấy Châu đang giặt quần áo cho cả nhà. Cô Hiền kể: “Hồi đó suy nghĩ của cô còn phong kiến lắm, trong nhà có những việc nam giới không làm, vì thế cô không muốn Châu giặt đồ của mẹ. Nhưng Châu bảo không tin vào việc kiêng khem mê tín, Châu nói thỉnh thoảng lao động chân tay để đầu óc được thư giãn”.
 
Hồ Ngọc
(Nguồn báo Thanh Niên)

Những kiểu phụ huynh làm lụi tàn tiềm năng con trẻ

Theo thạc sỹ tâm lý Trương Thanh Chí, giảng viên trường ĐH Sư phạm Thể dục Thể thao TP HCM, người có nhiều năm làm chuyên gia tư vấn học tập tại tổng đài Bưu điện 1088 TP HCM, có 4 kiểu phụ huỵnh điển hình làm tàn lụi tài năng của con cái.

 

1. Phụ huynh tiêu cực

Những bậc phụ huynh này không bao giờ dám khen con mình. Kể cả khi đứa trẻ được những người khác khen ngợi thì bố mẹ cũng sẵn sàng phủ nhận điều đó. “Con anh chị được vào đội tuyển đi thi học giỏi toán thành phố à? Cháu giỏi quá nhỉ” “Giỏi gì đâu”. Đôi khi cha mẹ nói xấu con mình chỉ để lấy lòng người đối thoại. Khi con khoe: “Con sẽ cố gắng thi đỗ trường cấp ba Lê Hồng Phong”, mẫu phụ huynh này sẽ phủ nhận luôn: “Học kém như con thì đỗ cấp ba là may lắm rồi, làm sao dám mơ đến Lê Hồng Phong”. Cha mẹ vô tư quen với kiểu chê bai con, đôi khi nghĩ đó là chiêu khích tướng, nhưng thường xuyên đánh giá con thấp thì chiêu khích tướng sẽ phản tác dụng. Cha mẹ tiêu cực sẽ khiến con cái cũng có cái nhìn tiêu cực và nó luôn nghĩ rằng mình không bao giờ đủ khả năng làm tốt một việc gì. Từ đó, con trẻ khi làm bất kỳ việc gì đều có tâm lý nặng nề, bi quan, yếm thế nên rất khó để thành công.

 

2. Phụ huynh đòi hỏi sự hoàn hảo

Kể cả khi con cái thành công, đạt thành tích học tập tốt… thì những bậc cha mẹ này cũng không thấy hài lòng. Với họ, con cái lúc nào cũng phải là số một, không được phép thua kém ai. Ông Thanh Chí từng phải dỗ một đứa trẻ hàng xóm khi nó sang nhà ông trốn bố mẹ vì sợ bị đánh đòn bởi chỉ đạt điểm 8 môn toán ở lớp.

Khi cha mẹ đòi hỏi cao quá, con cái sẽ phải sống cùng áp lực - Ảnh: Blogspot

Khi cha mẹ đòi hỏi cao quá, con cái sẽ phải sống cùng áp lực - Ảnh: Blogspot

Con của những phụ huynh đòi hỏi sự hoàn hảo luôn sống trong áp lực nặng nề phải phấn đấu đến bậc cao nhất. Thực tế cho thấy khi sự đòi hỏi của cha mẹ vượt quá khả năng của trẻ, nhiều trẻ đã mắc chứng trầm cảm, có trẻ thì nói dối. Vì mải tìm cách lừa dối để cha mẹ hài lòng, chúng càng không có thời gian và tâm trí để phấn đấu.

 

3. Phụ huynh chiều con vô điều kiện

Không cần biết yêu cầu của con cái có vô lý hay không, chỉ cần con muốn là bố mẹ sẵn sàng đáp ứng. Khi mà con trẻ biết rằng dù thế nào nó cũng được bố mẹ cung phụng thì nó đâu cần bỏ công sức phấn đấu.

 

4. Phụ huynh coi trọng vật chất

Những vị phụ huynh này luôn nghĩ rằng tiền bạc có thể giải quyết được mọi vấn đề. Con lười học, học kém thay vì tìm cách giúp con học chăm học, học tốt hơn thì những vị phụ huynh sẵn sàng mang phong bì đến thăm thầy cô. Bất kỳ vấn đề gì của con cũng được những phụ huynh này can thiệp bằng tiền bạc. Chứng kiến quan điểm đó của cha mẹ, những đứa trẻ này sẽ đương nhiên nghĩ rằng chúng chẳng cần phải cố gắng gì, chỉ cần mang túi tiền của cha mẹ ra là có thể đạt được mục đích.

 

T/g: Kim Kim

Bé Thiện Nhân trong ngày đầu tiên đi học tiểu học

Thiện Nhân là một cậu bé có sức sống phi thường dù bị mẹ đẻ bỏ rơi 3 ngày trong vườn hoang ngay từ khi mới sinh, bị kiến bâu, rồi đủ các con vật cắn khiến em bị mất một chân phải và bộ phận sinh dục.

Khi được 2 tuổi, Thiện Nhân được gia đình chị Mai Anh ở Hà Nội đón về nuôi sau khi chị biết về hoàn cảnh đáng thương của cậu bé.

Chị Mai Anh cùng gia đình đã nỗ lực chăm sóc và tìm cách chữa trị những thương tổn trên cơ thể của Thiện Nhân. Tháng 6/2012 vừa qua, Thiện Nhân tiếp tục trải qua một ca phẫu thuật phức tạp. Dù phải chống chọi với những hành trình chữa bệnh đầy gian nan cùng bố mẹ nuôi nhưng Thiện Nhân luôn tràn đầy sự lạc quan.

Hạnh phúc, xúc động và tin tưởng là những cảm xúc chung của nhiều bạn đọc khi nhìn thấy những hình ảnh đầy tự tin, trong sáng của Thiện Nhân vào lớp 1.

'Những lúc không vượt qua được chính mình, những lúc gặp áp lực quá sức chịu đựng, tôi lại nhớ gia đình anh chị Mai Anh và tìm lại những bài viết về Thiện Nhân để đọc. Và lần nào tôi cũng khóc nhưng trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc khó diễn tả'.

Chia sẻ trên của bạn đọc Trần Thị Thu Hằng cũng là niềm hạnh phúc chung của cộng đồng bạn đọc VnExpress.net khi nhìn thấy những hình ảnh Thiện Nhân bước vào lớp 1.

Cùng với chiếc nạng quen thuộc, Thiện Nhân, cậu bé với biệt danh "chú lính chì dũng cảm" thật tự tin, chững chạc trong ngày khai giảng.

Thiện Nhân những ngày mới về ở cùng gia đình chị Mai Anh

Thiện Nhân những ngày mới về ở cùng gia đình chị Mai Anh. Ảnh: Việt Dũng

 

"Chú lính chì dũng cảm" Thiện Nhân rạng ngời đến trường

và bây giờ "Chú lính chì dũng cảm" Thiện Nhân rạng ngời đến trường. Ảnh: Tổ Quốc

 

Nét mặt trong sáng, khôi ngô và cả câu nói thật hồn nhiên nhưng chứa đựng sự mạnh mẽ của Thiện Nhân khi dỗ dành một bạn nam khóc nhè: “Sao thế? Chỉ là vào lớp 1 thôi mà!” đã khiến nhiều bạn đọc cảm phục.

Rất nhiều bạn đọc cho biết đã theo dõi câu chuyện về hành trình tìm lại sự sống và những thương tổn nơi cơ thể của cậu bé và giờ đây họ hạnh phúc khi thấy Thiện Nhân đi học.

Cột mốc bước vào lớp 1 như đánh dấu cho sự trưởng thành của Thiện Nhân bé nhỏ ngày nào.

Trong hàng trăm comment chúc mừng của bạn đọc, bên cạnh tên Thiện Nhân luôn xuất hiện cái tên Mai Anh, người mẹ nuôi và gia đình của chị đã cưu mang em bằng tình thương được nhiều bạn đọc cho rằng "thật vĩ đại". Câu chuyện về tình người ấy có sức lay động và thậm chí tác động đến rất nhiều gia đình và những bậc phụ huynh.

Bạn đọc Thu Hằng trong chia sẻ bên trên đã nói rằng chị đã vượt qua yếu đuối từ chính câu chuyện về tình yêu thương vô bờ của chị Mai Anh dành cho Thiện Nhân.

"Tôi có 2 con, chúng cũng bệnh tật, quậy phá và nhiều khi chẳng nghe lời tôi dạy bảo. Có khi tôi lại la mắng, đánh đập chúng trong trạng thái thiếu kiểm soát.

Khi các con khóc lên thì tôi mới sực tỉnh và nhớ đến chị với suy nghĩ: Thiện Nhân không máu mủ mà xem hình ảnh chị chăm và động viên con lúc bệnh tôi lại ân hận vô cùng. Song chị ơi, tôi sửa sai ngay tức khắc với hình ảnh của chị trước mặt.

Cầu mong đại gia đình chị mãi mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc để làm điểm tựa và mốc phấn đấu cho tôi nhé. Nếu có dịp ra Hà Nội, tôi sẽ dẫn các con đến thăm gia đình chị Mai Anh và bé Thiện Nhân".

Không chỉ có phụ nữ mới xúc động và rơi nước mắt về câu chuyện cảm động này, ngay cả những bạn đọc thuộc đấng mày râu cũng bùi ngùi.

Tất thảy đều dành những lời cầu chúc cho Thiện Nhân và gia đình của em thật nhiều điều tốt đẹp và gửi gắm những niềm tin vào một tương lai tốt đẹp đang chờ đón "chú lính chì" tiếp tục chinh phục ở phía trước.

"Chú đã theo dõi câu chuyện về cháu từ những ngày đầu. Vậy mà đã 6 năm trôi qua, nay cháu đã vào lớp 1. Cháu có nhiều thiệt thòi nhưng cũng thật may mắn. Trên tất cả là nghị lực phi thường của chính bản thân cháu.

Chú hy vọng cháu sẽ vượt qua mọi thử thách và vững bước trên con đường phía trước. Chúc cháu luôn chăm ngoan, học giỏi để đáp lại công dưỡng dục của bố mẹ và tình cảm của mọi người dành cho cháu. Cố lên Thiện Nhân nha!" (Nguyễn Anh Tuấn)

 

Diễm Phương

(Nguồn vnexpress.net)

Tâm sự về mẹ của 'đứa bé ống nghiệm' đầu tiên trên thế giới

Louise Brown, người đầu tiên trên thế giới chào đời bằng phương pháp thụ tình ống nghiệm nay đã 33 tuổi. Cuộc sống của cô vốn rất bình yên, ngoại trừ nỗi mất mát lớn lao khi mẹ cô mất hồi tháng trước.

Louise Brown tung tăng trên đường phố và đi mua sắm cùng con trai 5 tuổi giống như bất kỳ người mẹ trẻ bận rộn nào. Tuy nhiên cô chính là đứa trẻ đầu tiên trên thế giới ra đời bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Nhận thấy sự tồn tại của mình trên trái đất là một điều đặc biệt nên Louise không ngại chia sẻ với mọi người về câu chuyện cuộc đời cô từ lúc sinh ra đến khi làm mẹ và hạ sinh đứa con trai đầu lòng tên là Cameron.

Louise và người mẹ cô hết mực thương yêu đã qua đời ở tuổi 64. Ảnh: Associated Newspaper

Louise cho biết trước đến giờ cuộc sống của cô rất hạnh phúc, bình lặng và được cha mẹ chăm sóc chu đáo. Năm nay bước vào tuổi 33, cô đang phải trải qua nỗi mất mát lớn nhất cuộc đời đó là sự ra đi vĩnh viễn của mẹ, người đã can đảm thử nghiệm phương pháp sinh con đặc biệt, nhờ đó mà Louise mới có mặt trên đời.

Trước đến giờ mẹ của Louise luôn sống khép kín, nhất là từ sau cái chết của chồng vì căn bệnh ung thư phổi. Hồi đầu tháng 6, bà Lesley, mẹ của Louise đột ngột qua đời ở tuổi 64 do bị nhiễm trùng huyết trong quá trình điều trị sỏi mật ở bệnh viện.

Louise không thể quên khoảng thời gian mẹ cô được điều trị ở viện Bristol Royal Infirmary và lúc bác sĩ thông báo cho mọi người bà Lesley không thể qua khỏi. "Đó là một cú sốc lớn. Khi chúng tôi nghe họ nói không thể cứu được mẹ, tất cả những gì có thể làm là nói lời tạm biệt và nắm tay mẹ để người thấy dễ chịu hơn. Sau đó tôi đi thẳng về nhà và nói sự thật với Cameron, nhưng thật khó thốt nên lời. Mẹ đã nuôi nấng và chăm sóc cháu suốt thời gian tôi đi làm nên nó yêu bà rất nhiều".

Tất cả những ai đã trải qua nỗi đau mất người thân cũng hiểu cảm giác của Louise bây giờ. Không những thế, với một người được sinh ra trong hoàn cảnh đặc biệt như cô thì cái chết của người mẹ càng như lưỡi gươm đâm vào tim.

Louise từng nghe mẹ kể về quãng thời gian bà thấy tuyệt vọng như thế nào khi biết mình không thể có con. Vì khát khao tiếng trẻ thơ trong gia đình, bà đã đồng ý thử nghiệm phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm bất chấp những cảnh báo nguy hiểm có thể xảy ra. Là một người phụ nữ khiêm tốn, nhút nhát, nhưng nhờ quyết định dũng cảm này mà bà Lesley đã giúp mở ra một kỷ nguyên mới trong xã hội loài người, đem lại niềm hy vọng lớn lao cho những cặp vợ chồng hiếm muộn.

Niềm vui của cha mẹ Louise khi sinh ra cô bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Ảnh: Associated Newspaper.

 

Đối với Louise, ngày sinh nhật của cô luôn là một điều thú vị, ngày 25/7/1978, đánh dấu mốc lịch sử thành công của phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm của bác sĩ Patrick Steptoe và tiến sĩ Robert Edwards. Vatincan đã cảnh báo nghiên cứu này có thể mang lại hậu họa lớn cho nhân loại, giới khoa học lúc đó cũng bày tỏ lo ngại.

Cha mẹ của Louise lúc ấy thuộc tầng lớp lao động nghèo. Họ không biết gì về khoa học, tất cả những gì họ làm là mong muốn có một đứa con sau 9 năm khốn khổ vì vô sinh.

Các nhà khoa học đã tiến hành tách lấy trứng từ tử cung của bà Lesley và cho vào một cái đĩa (chứ không phải ống nghiệm như bây giờ) trong đó có sẵn tinh trùng của chồng bà. Hai ngày sau phôi hình thành và được cấy trở lại tử cung người mẹ.

"Mẹ tôi chỉ biết đó là thử nghiệm chứ không hề nghĩ sẽ có em bé hình thành. Phải đến gần cuối thai kỳ bà mới biết mình sẽ trở thành người phụ nữ đầu tiên trên thế giới sinh con bằng phương pháp thụ tinh ống nghiệm", người con gái kể tiếp.

Nhiều người ở khắp nơi trên thế giới đã nhắn tin tôn vinh bà Lesley là một người mẹ tuyệt vời đã can đảm "tiên phong" trong việc áp dụng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Tuy nhiên Lesley đã cười khi nghe người ta gọi mình là người "tiên phong" và đáp lại rằng không phải là bà can đảm mà tất cả những việc bà làm xuất phát từ khát khao có một đứa con trong gia đình.

Từ thời điểm Louise được sinh ra, cả gia đình trở thành trung tâm chú ý của truyền thông toàn cầu. Các phóng viên báo đài và truyền hình luôn túc trực, thậm chí cắm trại ở xung quanh nhà bà Lesley để theo dõi tình hình.

Lúc đầu John và Lesley rất hào húng trả lời những cuộc phỏng vấn. Họ đi du lịch ở khắp nơi để khoe với thế giới về đứa con đặc biệt của mình. Nhưng ít lâu sau họ cảm nhận được áp lực từ sự nổi tiếng và búa rìu dư luận đã làm cho gia đình mất sự bình an nên ngại tiếp xúc với báo đài.

"Thỉnh thoảng mẹ tôi bảo bà cảm thấy như tôi không phải là con của mẹ vì bà phải chia sẻ tôi với cả thế giới. Mẹ không thích như vậy. Tất cả những gì mẹ muốn là tôi có cuộc sống bình thường. Sau đó cha mẹ tôi đã hạn chế công khai chuyện gia đình. Họ luôn nỗ lực bảo vệ tôi", người phụ nữ kể.

Đi đến đâu cũng bắt gặp những ánh mắt tò mò nhưng rồi dần dà Louise cũng quen. "Tất nhiên tôi biết mọi người quan tâm đến mình. Bất kỳ người nào tôi gặp đều muốn đặt những câu hỏi. Tôi cũng thích nói chuyện với họ".

Từ trái qua: Tiến sĩ Robert Edwards, bà Lesley, Louise và bé Cameron. Ảnh: Associated Newspaper.

Khi Louise được 4 tuổi, em gái của cô tên là Natalie cũng được sinh ra bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Vợ chồng bà Lesley đã giải thích cặn kẽ về việc này cho Louise hiểu. Lo sợ con mình sẽ trở thành tâm điểm bị bạn bè trêu chọc, cha mẹ của Louise đã trấn an bằng cách kể cho con nghe về một người cậu cũng sinh con nhờ ống nghiệm.

"Bố mẹ đã cho tôi xem những video từ lúc tôi lọt lòng và nói rằng tôi hoàn toàn giống như bất kỳ những đứa trẻ bình thường nào, chỉ có điều là cách tôi được sinh ra hơi khác thôi. Khi lớn lên, nghe mọi người đề cập nhiều, tôi hiểu được điều gì đã xảy ra", cô nhớ lại.

Louise đến trường thường bị các bạn dò xét, thậm chí thỉnh thoảng chúng còn nhìn thẳng vào mặt em và hét lớn "đứa bé ống nghiệm". Tuy nhiên Louise luôn nghĩ không phải các bạn ghét mình mà chỉ đơn giản họ thấy tò mò về một điều gì đó khác với bình thường.

"Mẹ không thích nghe những từ đó vì nó gợi lên cảm giác tôi chỉ là vật thí nghiệm. Nhưng tôi không hề thấy phiền hà về điều đó. Tôi không cảm thấy bị cô lập giữa đám bạn, ngược lại tôi cởi mở hòa đồng và thích trò chuyện cùng mọi người", Louise kể tiếp.

Louise kể người ta đã viết trên một trang web là: "Hy vọng cái chết của Lesley không phải là hệ lụy của việc bà mang thai thụ tinh trong ống nghiệm". Theo cô, đó là suy nghĩ cực kỳ ấu trĩ. Louise bảo: "Tôi muốn trả lời với mọi người rằng đương nhiên điều đó là không phải vậy nhưng tôi biết là mình không thể làm như thế".

Lúc sinh thời cha mẹ của Louise đã phải chịu áp lực dư luận nặng nề, những lời dèm pha của người đời khiến cho bà Lesley tổn thương và đau khổ. "Tôi luôn nhớ nhưng tôi không quan tâm, nhưng những điều đó làm cho mẹ tôi phiền lòng vì tôi là 'sản phẩm' mà mẹ đã tạo ra". Song dù thế nào đi nữa, bà Lesley vẫn một mực kiên định dạy con theo cách của mình. Vợ chồng bà thường đưa con gái đi cưỡi ngựa, tập bơi.

Dường như cả cuộc đời "cô bé ống nghiệm" đã quá quen với sự giúp đỡ của mẹ từ khi cô sinh ra đến khi lập gia đình rồi có con. Vì thế khi bà ra đi đã để lại trong cô nỗi mất mát không gì có thể bù đắp được.

"Tôi không nghĩ rằng sự ra đi của mẹ có thể khiến mình gục ngã thế này. Những tuần qua là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời của tôi. Tôi đã khóc rất nhiều", người con tâm sự trên trang Telegraph.

Khi nỗi nhớ thương mẹ ùa về, Louise bảo: "Với tôi, bà cũng như bao bà mẹ khác. Bà đối xử với con rất tử tế. Tôi luôn nghĩ rằng tất cả những gì quan trọng mà tôi có đều do mẹ đem lại. Bà đã giúp tôi tổ chức đám cưới và luôn ở bên cạnh khi tôi sinh con. Tôi không thể tưởng tượng được một ngày nào đó tôi không còn mẹ trên đời nữa. Nhưng bây giờ tất cả đã đổ sập xuống".

Thi Trân

Cô giáo mầm non hắt hủi trẻ tự kỷ

Kết thúc hơn một tháng thực tập tại trường mầm non ở Hà Nội, mang theo biết bao kỷ niệm đẹp với những "thiên thần bé nhỏ", lẽ ra tôi nên vui nhưng ngược lại, tôi buồn nhiều hơn vì ngay tại nơi này, với những điều "mắt thấy tai nghe" và trực tiếp cảm nhận, hình ảnh "người mẹ hiền" trong suy nghĩ của một cô giáo mầm non tương lai như tôi đã khiến tôi hẫng hụt, hoang mang.

 

Ảnh có tính chất minh họa

Tôi được thực tập trong lớp học có hơn 60 trẻ. Tôi đặc biệt chú ý đến bé Bi (hơn 2 tuổi) - ít tuổi nhất lớp. Bé Bi luôn có thái độ và hành động lạ lùng, thay vì quấn quýt, quan tâm các cô như bé Tôm và thông minh, nhanh nhẹn như bé Na...,

Bi chẳng bao giờ gần gũi bất cứ ai, cô giáo hỏi không bao giờ đáp, các giờ học không hề tham gia, hưởng ứng. Ban đầu tôi thấy khó chịu vì không hiểu sao đứa trẻ này lại lười biếng và "hư" như vậy. Ngay lúc đó, chị T. kéo tôi lại gần và nói: "Thằng này nó bị tự kỷ đấy, cứ kệ nó đi!..."

Chưa hết bất ngờ vì câu nói vô cảm đó, tôi lại một lần nữa bị "sốc" vì cách cư xử của tất cả các cô giáo với bé. Trong khi cả lớp học múa, hát, nghe kể chuyện và chơi các trò chơi thì bé Bi chỉ lủi thủi một mình hoặc lăn lóc trong góc lớp. Mặc cho bé muốn làm gì thì làm, các cô giáo không hề để tâm tới. Nhất là những giờ hoạt động góc (tổ chức chơi các trò chơi) hầu như bé không được tham gia.

Và tôi thực sự sốc...

Một lần, bé Bi chơi mô hình sân bay, khi vừa động vào viên gạch đã bị một giáo viên tới ngăn lại: "Đi ra! Mày động vào hỏng hết mô hình bây giờ, phá ra tao lại mất công sửa lại!". Bé Bi đột nhiên khựng lại, hai mắt đỏ ngầu, nhìn cô và khóc thét lên.

Buổi trưa bé Bi không ngủ, chỉ vạ vật chơi một mình hoặc quấy khóc. Những lúc như vậy cô H. thường tiến đến trừng mắt, chỉ tay vào bé: "Câm mồm! Mày có câm không?". Rồi chứng kiến bé nhận phạt nhốt trong nhà vệ sinh hoặc phải đứng góc lớp.

Nhìn dáng hình nhỏ bé, đáng thương và đơn độc của Bi, tôi như nghẹn lại. Tôi tìm cách tiếp cận, gần gũi bé bằng những cử chỉ ân cần, yêu thương nhất. Lúc đầu bé thường sợ hãi, chạy đi với ánh mắt xa lạ, lạnh lùng.

Tôi thực sự không hiểu tại sao trẻ tự kỷ lại phải chịu sự kỳ thị vô lý như vậy?

Điều khiến tôi ngạc nhiên đến sởn da gà là cô giáo đã mặc định trẻ tự kỷ là những đứa trẻ vô dụng, không có cảm xúc, không nhận thức được điều gì dựa trên các biểu hiện như: chậm tư duy, kém cỏi về mọi mặt so với bạn đồng trang lứa.

Vô lý hơn khi căn cứ quy kết bé bị tự kỷ được cô đưa ra khi quan sát trẻ chơi trò tô tượng, các em phát triển bình thường biết cách tô mái tóc màu đen, áo quần màu xanh, màu đỏ..., còn trẻ bị cho là tự kỷ thì chỉ tô nguyên một màu....

Điều tôi học được sau một tháng thực tập là những đối xử vô lý. Nếu cho rằng, tự kỷ là không có cảm xúc, sao khi chúng tôi chia tay lớp trở lại trường học, các em nhỏ đều khóc nghẹn, lưu luyến, bé Bi cũng chạy đến níu chân tôi và bi bô trong nước mắt: "Cô ơi, cô đi rồi quay lại chơi với con nhé!"

Khi rời khỏi nơi đây, tôi còn một điều băn khoăn mãi khi thấy chuyện phổ biến diễn ra tại một trường mầm non có tiếng của Hà Nội lại là việc thiếu cơm (?). Để được theo học ngôi trường này, cha mẹ các em phải đóng mức học phí khá caovì cơ sở vật chất của trường khá tốt. Nhưng trong suốt đợt thực tập, tôi thấy các bữa ăn của trẻ thường bị thiếu, các em phải chạy từ lớp này sang tới khác để xin cơm, hoặc nhiều hôm may mắn thì đủ bữa, còn lại chẳng bao giờ thừa thãi để ăn một cách thoải mái.

Ngược lại, các bé phải học quá nhiều với lịch dày đặc mỗi tuần. So với những dáng hình nhỏ bé ấy, liệu "nhồi" kiến thức một cách không cần thiết như vậy liệu có nên?

Thu Thảo (ghi)

(Nguồn Vietnamnet)



shopqua trên facebook shopqua trên google