Company Logo
Rẻ cho mẹ, đẹp cho con yêu
gọi điện cho shopqua

Ms.Nguyên - 098 224 2238

Ms.Nguyên - 090 962 0234

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
65 Nguyễn Cừ, P.Thảo Điền, Q.2, Tp HCM

 

 TK NH Đông Á: 0102504268
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH VIB: 627704061351919
 Trương Nguyệt Thảo Nguyên

 TK NH BIDV: 31010000118382
 Lê Việt Hùng

 TK NH VCB: 0071003569687
 Lê Việt Hùng

 TK NH ACB: 105289649
 Lê Thị Việt Hà

Thông tin liên hệ và thanh toán
  • MẮT KÍNH SÀNH ĐIỆU CHO BÉ

GIỎ HÀNG

Giỏ đang trống
Giao hàng đặt mua trên toàn quốc trong vòng 48h.

Danh mục sản phẩm

Danh mục dịch vụ

Trên Facebook

Trên Google+

 

11111 Rating 4.5 / 10 Votes / 0 Comments / 2897 Hits
Pin It
Tại Hội nghị thượng đỉnh về Biến đổi Khí hậu toàn cầu do Liên Hợp Quốc tổ chức vào năm 1992 tại Rio De Janeiro, Brazil. Severn Suzuki - cô bé 12 tuổi đến từ Canada, con gái của nhà hoạt động môi trường nổi tiếng David Suzuki - tự mình cùng với các bạn nhỏ khác kiếm tiền, vượt qua chặng đường dài gần 5.000 dặm để tới tham gia hội nghị. Dưới đây là bài phát biểu của cô bé đã khiến cả thế giới phải im lặng.

 

 

Bài phát biểu được dịch sang tiếng Việt của cô bé:

 

Xin chào, cháu là Severn Suzuki, đại diện cho E.C.O - Tổ chức Môi trường của Trẻ em.

 

Chúng cháu là nhóm những cô bé, cậu bé lứa tuổi 12 và 13 tới từ Canada để cố gắng tạo ra một sự thay đổi. Vanessa Suttie, Morgan Geisler, Michelle Quigg và cháu. Chúng cháu đã tự quyên góp tất cả số tiền để vượt qua 5.000 dặm tới đây, nhằm nói với mọi người lớn hãy thay đổi. Ngày hôm nay, cháu không che dấu một mưu đồ gì. Cháu đấu tranh cho tương lai của mình.

 

Mất đi tương lai của mình không giống như thua trong một cuộc bầu cử hay mất một vài điểm trên sàn chứng khoán.

 

Cháu ở đây để nói lên tiếng nói của tất cả các thế hệ tương lai.

 

Cháu ở đây, đại diện cho những trẻ em đang khóc vì đói trên khắp thế giới - những tiếng khóc không được lắng nghe.

 

Cháu ở đây để nói thay cho vô số những loài vật đang chết dần trên khắp hành tinh này, bởi chúng không còn nơi lưu lại để sống.

 

Chúng cháu không thể để những tiếng nói đó vô vọng.

 

Cháu không dám ra ngoài nắng bởi e ngại về lỗ hổng của tầng Ô-zôn. Cháu e ngại hít thở không khí vì cháu không biết có những chất độc hóa học nào trong đó.

 

Vài năm trước đây, cháu thường đi câu cá với bố mình ở Vacouver, cho tới khi phát hiện ra những con cá mắc đầy chứng bệnh ung thư. Bây giờ thì chúng cháu nghe về các loài sinh vật đang tuyệt chủng mỗi ngày - chúng biến mất mãi mãi.

 

Trong cuộc đời mình, cháu mơ ước được nhìn thấy những đàn động vật hoang dã lớn. Những cánh rừng nhiệt đới với đầy chim ca và bướm lượn. Nhưng giờ đây cháu hỏi liệu chúng có còn để cho trẻ em sau này được chiêm ngưỡng hay không?

 

Liệu các bạn có cảm thấy lo lắng về những thứ nhỏ bé này khi các bạn ở lứa tuổi của tôi hay không?

 

Tất cả những điều này đang diễn ra trước mắt chúng cháu và vì thế chúng cháu sẽ làm với tất cả thời lượng có thể có và mong muốn tất cả các giải pháp. Cháu chỉ là đứa trẻ và không có những giải pháp, nhưng cháu muốn mọi người hãy nhận ra!

 

* Mọi người không biết cách vá các lỗ hổng của tầng Ô-zône;

 

* Mọi người không biết cách mang những đàn cá hồi quay lại dòng sông chết;

 

* Mọi người không biết cách đem trở lại những sinh vật nay đã tuyệt chủng; và

 

* Mọi người không thể nào hồi sinh những cánh rừng đã từng ở nơi, mà nay lại là sa mạc.

 

Nếu mọi người không biết cách thì xin làm ơn ngừng phá hủy nó.

 

Ở đây, có những người là đại diện của các chính phủ, nhà kinh doanh, tổ chức, nhà báo hay những chính trị gia. Thực sự thì mọi người cũng là những người cha, người mẹ, chị gái, anh trai, là dì hoặc bác - và tất cả mọi người đều là những đứa trẻ của ai đó.

 

Cháu chỉ là một đứa trẻ nhưng cháu biết chúng ta đều là 1 phần của Đại gia đình với 6 tỷ người, thực tế là với 30 triệu loài và đều chung một Khí-Thủy-Địa quyển và một mái nhà - các đường biên giới và các chính phủ sẽ không bao giờ thay đổi được điều đó.

Cháu chỉ là 1 đứa trẻ nhưng cháu nghĩ tất cả chúng ta ở đây cần cùng nhau hành động vì 1 thế giới duy nhất cho cùng 1 mục tiêu.

Trong cơn giận dữ, cháu không mù quáng và trong nỗi sợ hãi của mình cháu không e ngại nói với thế giới cháu cảm thấy những gì.

Ở đất nước cháu còn quá nhiều lãng phí, mua và vứt bỏ, lại mua và vứt bỏ, và những nước phương bắc vẫn sẽ không giúp giảm nghèo túng ở nơi khác. Thậm chí khi có nhiều thứ hơn cả mức cần thiết, họ vẫn ngại chia sẻ và lo mất đi một phần của cải của mình.

Ở Canada chúng tôi có cuộc sống vượt trội với quá thừa thải thức ăn, nước uống và chỗ ở. Chúng tôi có nhiều đồng hồ, xe đạp, máy tính và các chương trình tivi cho 2 ngày tới.

 

Hai ngày trước tại Brazilia, chúng cháu đã dành 1 chút thời gian để gặp 1 số trẻ em sống trên đường phố và đã bị choáng váng. Một đứa trẻ đã nói “Tôi ước mong mình giàu có và nếu như vậy, tôi sẽ cho tất cả những trẻ em lang thang trên đường phố: thức ăn, quần áo, thuốc men, chỗ ở, tình cảm và lòng yêu thương”.
Nếu đứa trẻ lang thang trên phố, không có gì cả lại sẵn lòng chia sẻ, thì tại sao chúng ta- những người có tất cả lại ích kỷ như vậy?

Cháu không thể ngừng nghĩ về những đứa trẻ cùng lứa tuổi cháu rằng sẽ có sự khác biệt khủng khiếp nếu các bạn đã được sinh ra ở 1 nơi khác và tôi có thể đã là 1 trong những đứa trẻ đang sống ở Favellas của Rio; có thể là 1 đứa trẻ sắp chết đói ở Somalia; 1 nạn nhân chiến tranh ở Trung Đông hoặc một kẻ ăn xin ở Ấn Độ.

Cháu là một đứa trẻ nhưng cháu biết nếu tất cả số tiền dành cho chiến tranh được dùng để xóa đói nghèo và tìm những giải pháp bảo vệ môi trường thì Trái đất sẽ trở nên tuyệt vời như thế nào!

Ở trường, thậm chí cả ở nhà trẻ, mọi người đã dạy chúng cháu cách ứng xử trong thế giới. Họ dạy chúng cháu:

·             không được đánh nhau

 

·             làm việc hiệu quả

 

·              tôn trọng lẫn nhau

 

·             dọn dẹp những gì bày bừa

 

·             không làm tổn thương những sinh vật khác

 

·             chia sẻ giúp đỡ lẫn nhau và không nên ích kỷ

 

Vậy tại sao ở ngoài đời họ lại làm những điều mà chính họ bảo chúng cháu không nên làm?

 

Xin đừng quên tại sao mọi người tham gia hội nghị này, đang làm việc vì ai - Chúng cháu chính là những đứa con của mọi người.

 

Mọi người đang quyết định tương lai của thế giới sẽ như thế nào,  nơi mà chúng cháu sẽ lớn lên.

 

Ba Mẹ có thể tạm thỏa mãn những đứa con của mình bằng cách an ủi “mọi thứ sẽ ổn thôi”, “đấy không phải là tận thế của thế giới” và “mọi người đang làm những điều gì tốt nhất họ có thể”.
Nhưng cháu không nghĩ rằng mọi người có thể nói lại với chúng cháu vẫn những điều như vậy. Liệu chúng cháu có ở trong danh sách ưu tiên hay không? Bố cháu thường nói “Bản thân con được thể hiện ở những gì con làm, không phải ở những lời con nói.”

 

Tốt thôi, nhưng hành động của mọi người khiến cháu khóc trong đêm. Người lớn nói rằng họ yêu thương chúng cháu.

 

Cháu xin thách thức mọi người, hãy hành động như những gì mọi người nói.

 

Xin cảm ơn mọi người./.

 

Người dịch: Hoàng Đức Minh

Người hiệu đính: Hoàng Minh Hiền



shopqua trên facebook shopqua trên google